NHỚ NGƯỜI NẰM XUỐNG
(Kính dâng lên anh linh CHIẾN SĨ TRẬN VONG)
Hoàng Minh Hùng
Tháng Mười Một tiết trời lạnh lẽo,
Sáng, trưa, chiều, khắp nẻo sương giăng,
Sương Thu nhuộm úa lá vàng,
Gió Thu bay lá ngập tràn lối đi.
Ai có quên – Thu về nhắc nhớ,
Đất trời Nam mấy
độ chiến chinh
Bao thế hệ hiến thân mình,
Hy sinh nằm xuống giữ gìn non sông!
Máu Lạc Hồng trai hùng oanh liệt,
Khí Rồng Tiên nữ kiệt anh thư,
Ngàn xưa cho tới bây giờ,
Dâng cao hào khí che mờ trăng sao.
Con suối nọ máu đào nhuộm đỏ,
Cánh đồng kia lá cỏ che xuơng,
Anh linh trong cõi vô thường
Có như làn khói trầm hương la đà?
Người nằm xuống cho ta được sống,
Ôi người đời! Sao chóng lãng quên!
Ơn nghĩa kia phải báo đền,
Mà sao vắng lạnh nhang đèn từ lâu!
Mang thân xác đi vào chiến trận,
Cuộc thắng, thua, ai luận anh hùng?
Đêm nghe dế khóc não nùng,
Nhớ người nằm xuống! Chạnh lòng bi ai!
Câu tri ân – Tượng đài tử sĩ,
Nghe chừng như tưởng dễ quên rồi!
Vòng hoa tưởng niệm! Than ôi!
Trở thành mây khói một thời xa xưa !