Viết Từ Canada
Mặc Giao
NÓI THAY TÁO QUÂN
Viết bài cho báo Xuân vào lúc cuối năm, đa số các cây viết đều bí đề tài. Chuyện năm mới thì chưa đến. Chẳng lẽ lại làm thầy bói. Chuyện năm cũ thì ai cũng biết rồi. Nói lại vừa nhàm vừa dẵm chân vào sớ thường niên của Táo Quân. May thay, năm nay tôi được đọc lén bài sớ của Táo Diễn Đàn Giáo Dân trước khi trình làng, nên được biết có một chuyện mà Táo quên không tấu, hoặc không muốn tấu vì lý do nào đó. Việc quên sót này lại đúng là điều tôi ấm ức suốt mấy tháng qua liên quan đến vài vị giám mục VN. Vì vậy tôi xin mời qúy độc giả "ôn cố" với tôi vài chuyện bi hài của năm cũ trong khi uống chén trà để nuốt vào bụng hay thở hắt ra những nỗi niềm u uất của "lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ" (Vũ Hoàng Chương).
Tôi xin nói ngay là tôi không bao giờ chủ trương nhắm vào Hội Đồng Giám Mục VN để chỉ trích hay vu oan giá họa, dù đôi khi tôi có than phiền là Hội Đồng hiền qúa, các vị nể nang nhau qúa, khiến một vài thành viên to mồm, khéo vận động, có thể lôi kéo cả Hội Đồng đi theo đường lối của họ. Dĩ nhiên việc chính của Hội Đồng là lo phần hồn cho con chiên, nhưng không thể làm ngơ trước việc con chiên bị đầy đọa cả phần xác lẫn phần hồn. Chủ chiên phải bảo vệ đoàn chiên, và khi cần, "hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên" như lời Chúa dậy. Riêng đối với từng vị trong Hội Đồng, tôi luôn luôn kính trọng chức vụ mà Giáo Hội đặt sau khi đã cứu xét và điều đình. Các vị chưa là thánh nhưng trên đường trở nên thánh và làm gương cho người khác học nên thánh. Vì thế đạo đức và tư cách của qúy vị có ảnh hưởng lớn tới đám con chiên chúng tôi. Có những con chiên ngoan cúi đầu vâng phục mọi sự, dù đôi khi cũng biết điều đúng điều sai. Có những con chiên ba gai, cứng đầu, thích cãi cọ, thuộc loại "phản chứng" (contestataire) để tìm ra sự thật nhưng vẫn trung thành với đức tin và Giáo Hội. Tôi là thứ không giống ai, chẳng biết mình thuộc loại nào. Khi thấy vị nào thánh thiện và làm đúng, tôi ca ngợi công khai trước mặt mọi người. Khi thấy vị nào làm không đúng, dĩ nhiên theo nhận định của lương tâm tôi, tôi cũng công khai nói trước hội đường. Tôi hiểu các vị có nhiều nỗi khó trong hoàn cảnh trên đe dưới búa nên đôi khi phải nói và làm những điều qúy vị không muốn. Chúng tôi rất thông cảm. Nhưng không ai cấm con chiên chúng tôi chỉ cảm phục những tấm gương can trường và thái độ hiên ngang bênh vực công lý.
Sở dĩ tôi phải dài dòng và nói về cái tôi đáng ghét nhiều như thế vì tôi sắp "cẩn tấu" một loạt những lời nói và việc làm của một số vị chủ chăn VN trong năm qua. Cẩn tấu với Trời thì đã có Táo Quân. Vả lại, không cần tấu thì Trời cũng đã biết hết cả rồi. Vì vậy tôi chỉ xin tấu với người, và tấp tểnh làm thơ bắt chước Táo Quân để ngày xuân ngâm nga cho đỡ buồn. Chỉ khác một điều, Táo thường làm thơ bốn chữ hay năm chữ, tôi xin kể chuyện bằng thơ lục bát để khỏi bị mang tiếng là "cọp-pi" theo Táo. Nếu thơ thẩn chỉ giống như thơ Con Cóc, xin rộng lượng bỏ qua cho.
Năm cùng tháng tận buồn tênh
Chén trà nguội ngắt một mình bên song
Ngó trời trời rộng mênh mông
Huyền vi dầy đặc nên không thấy gì
Hồn theo mây trắng về quê
Chao ôi chỉ thấy tứ bề nhố nhăng!
Hết trò hứa cuội hứa trăng
Đến trò biểu diễn lằng nhằng khó coi
Đất Thanh nổi tiếng một người
Chí Linh tên gọi, mặt tươi, bụng tròn
Rất ưa lễ lạc om xòm
Trống kèn một hội vừa non tiểu đoàn
Năm trăm mạng diễn hàng hàng
Diễn cho ai đó, xóm làng khoái không?
Rồi trong một buổi cấm phòng
Gần trăm linh mục để lòng lo ra
Tối nay sinh nhật thầy ta
Rượu nồng, dê béo chắc là mê li
Ảnh hình hãnh diện truyền đi
Một kim tự tháp bằng ly rượu tràn
Một ngài đang tưới "champagne"
Mặt mày hớn hở như hàng đại gia.
Chiên nghèo chớ có sót xa
"Birthday" xì-thẩu đáng là bao nhiêu!
Xứ Vinh có vị rất siêu
Mỹ danh Thái Hợp, học nhiều, nói hay
Hoà Bình Công Lý trao tay
Giáo dân cứ tưởng phen này khá hơn
Mới đầu ngài chỉnh dây đờn
Cồn Dầu lên tiếng xanh dờn một cây
Rồi khi ngài cưỡi máy bay
Đi "làm mục vụ" xứ này xứ kia
Nói năng tròn trịa hết chê
Dựa theo chiều gió, thuyền về nặng khoang
Về nhà là thấy kêu than
Thân nhân khóc lóc xin can thiệp giùm
Mười lăm người trẻ bị cùm
Chỉ vì ngứa mắt rắn hùm xăm soi
Ngài ra thư ngỏ phán lời:
Ủy Ban đâu phải cho người kiện thưa
Ủy Ban giáo huấn, biết chưa?
Ai mà oan ức phân bua với tòa (!?)
Cầu Rầm cũng địa phận nhà
Đất riêng bị chiếm, kêu ca chỗ nào?
Đức ngài mưu kế thật cao
Nhờ luật sư tới bán rao luật rừng
Đất đai nhà nước độc trưng
Tư nhân, tôn giáo nhớ đừng ôm riêng
Con Cuông giáo điểm linh thiêng
Vì dành chưa được tặng riêng qủa mìn
Ngọc Long, Mỹ Lộc dân hiền
Bị đe, bị đánh, bề trên tảng lờ
Trong khi giáo phận bơ phờ
Ngài vô "Thành Phố" phất cờ Ủy Ban
Hòa Bình Công Lý lại bàn
"Bệnh ghiền phim sex" lan tràn khắp nơi
Ghiền trò chơi sex mệt người
Ai quan tâm cũng được mời đến nghe
Cha, sơ thuyết giảng, răn đe
Chắc là kinh nghiệm chẳng hề kém ai
Hòa Bình Công Lý vốn oai
Giờ thêm sứ mạng sửa sai dục tình!
Sài Gòn hoa lệ xập xình
Nên thầy Minh Mẫn thông minh nhập đời
Làm chi cũng phải hợp thời
Tu hành cũng chớ để người vượt qua
Nhà thờ Ngã Sáu không xa
Đất đai còn rộng, người ta đang thèm
Gọi công ty của người quen
Đến cho xây cất kiếm tiền chia chung
Trung Tâm Hội Nghị tạm dùng
"Trung Tâm Yến Tiệc" nghe lòng sót xa
Đất của nhà Chúa nhà Cha
Làm nơi du hí hát ca tiệc tùng
Dân nghèo mở mắt ngó trông
Buồn sao đạo Chúa bợ mông người giầu
Khó nghèo, bác ái để đâu?
Kiếm tiền cách khác đỡ rầu hơn không?
Cũng nơi tên "Bác" được trồng
Có ngài Nguyễn Khảm nửa hồng nửa xanh
Vốn nhà hùng biện nổi danh
Chọc đời chua chát lắm anh giật mình
Từ khi mũ gậy đình huỳnh
Ngài hay phán dậy… linh tinh khó lường
Đúng ngày lễ Kitô Vương
Website giáo phận bèn tương một bài
Cả lời lẫn chữ của ngài
Cánh chung Mác-xít đoạn dài diễn ngâm
Không hề vạch những lỗi lầm
Kitô - Mác xít ăn nhằm gì không?
Đúng là cả nước lên đồng
Cái gì cũng phải tí hồng mới yên !
Thấy đàn chiên qúa buồn phiền
Bầy trò phỏng vấn tự biên tự hò
Hỏi sao lễ Kitô Vua
Lại đưa lên mạng bài chua thế này?
Trả lời: Biết lỗi ai đây?
Bài này cũ rích từ ngày xa xưa
Ta không dính dáng việc đưa
(Dù ta trách nhiệm có thừa website!)
Nói năng nghe khó lọt tai
Hay nhà hùng biện nhìn ngoài ngó trong
Không còn phát biểu thong dong
Như khi đời chẳng dám mong muốn gì?
Nghe xong vài chuyện vừa ghi
Lòng này rầu rĩ, tứ chi rã rời
Dù cho trong đạo, ngoài đời
Chức cao phải tỏ ra người văn minh
Việc làm có lý có tình
Lời ăn tiếng nói phân minh thật thà
Trông người lại ngẫm đến ta
Nếu tu đắc đạo đâu ra thế này!
Mượn lời ông Táo nói thay
Chuyện buồn năm cũ, mong ngày Xuân vui.
MặcGiao
Những ngày chờ đón
Xuân con Rồng