"Ngẩn ngơ nghe tiếng gọi như thừa"
LM Phan Đỗ Thục Linh
Mai Tá diễn dịch
Bao người quen thuộc giờ đâu nhỉ
Khung cảnh thân thương phải đó chưa ?
( Dẫn từ thơ Phạm Doanh )
Nghe tiếng gọi như
thừa, vừa ngẩn ngơ? Hỡi người quen thuộc, giờ người ở đâu, sao không thấy? Người
ở đâu, mà sao không đáp trả. Trả lời và đền đáp tiếng gọi, của Chúa Chiên.
Trình thuật hôm nay, lại cũng ghi về một mời gọi “tưởng như thừa”, ra như thế.
Của Chúa Chiên. Chúa Chiên, nay ngóng chờ dân con làm mục tử, biết dấn thân.
Nghe tiếng gọi. Nghe, để ra đi thực hiện điều Chúa ới gọi, nơi mọi người. Chúa
gọi ta tiến bước. Rất hân hoan. Tràn ngập. Hy vọng.
Hân hoan – hy vọng, là tự chế đời
mình, như Lời Chúa nhấn mạnh nơi Tin Mừng thánh Gioan.
“Mục tử nhân lành, là người dám hy
sinh mạng sống mình vì đoàn chiên.” Ở đây, Chúa muốn phân biệt giữa Chúa Chiên
Hiền với người được chủ mướn chỉ để giữ chiên. Người được mướn giữ chiên, chỉ lo
toan đến lương tiền. Nên, khi sói lang đến y ta bỏ chiên đó, mà chạy. Vì sợ. Còn
Chúa, Ngài nói: “Tôi biết chiên của Tôi, Tôi hy sinh mạng sống mình cho đoàn
chiên.”
Cũng có thể là: Ngài tự tách Mình
khỏi lãnh tụ tôn giáo được thuê mướn sống giữa dân con nhà Đạo, các vị chỉ làm
những gì mọi người trông đợi mình làm. Tuyệt nhiên, không thực sự quyết tâm cũng
chẳng có tinh thần trách nhiệm, đối với dân con được trao phó. Cho mình. Còn,
Chủ Chiên Hiền, biết rõ chiên, và chiên biết Chủ. Giữa chiên và chủ, luôn có
tình mật thiết với nhau. Như tâm tình giữa Chúa và Cha Ngài: “Chúa Cha biết Tôi,
và Tôi biết Chúa Cha.” ( Ga 10, 15 )
Người được thuê mướn hoặc vị thủ lãnh
lo cho mình, sẽ chẳng bao giờ có được tâm tình mật thiết đến như thế. Bài đọc 2,
tác giả thư cho cộng đoàn cũng sử dụng ngôn từ tương tự: “Anh em hãy xem Chúa
Cha thương yêu chúng ta biết chừng nào. Ngài yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi
là con Thiên Chúa – mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.” ( 1Ga 3, 1 – 2 )
Thêm vào đó, Chủ Chiên Hiền ao ước
đoàn chiên đến nhận dạng với Ngài: “Tôi còn có chiên khác không thuộc ràn này;
cũng phải đưa về.” Và, mục tiêu cuối của Chủ Chiên Hiền, cũng không là gì khác,
ngoài việc: “sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử.” Để rồi, toàn thể thế giới
này sẽ liên kết làm một với Cha và với Chúa. Đây chính là ý nghĩa cao tột của
Nước Trời, trọng tâm của Tin Mừng.
Đây còn là chủ đích làm ta bận tâm
mãi đến hôm nay. Bận tâm là vì vẫn còn hàng triệu người và chiên, chưa nghe được
sứ điệp về Chủ Chiên Yêu Thương Hiền Từ, là Thiên Chúa. Ngài là Đấng, đã gửi Con
Một của Ngài đến để chết cho đoàn chiên, là chúng ta. Tức những người còn mải
miết đi tìm hạnh phúc /ý nghĩa của cuộc sống dẫn đến mục tiêu khác. Mục tiêu chỉ
đem đến những bụi tro, dễ gãy đổ, như: tiền tài vật chất thật dư dả, danh vọng ở
trước mắt mọi người, quyền uy trên người khác, chọn hoan lạc lầm lỗi với hạnh
phúc, mưu cầu những khoái lạc…
Chọn như thế, tự khắc họ chối bỏ Chủ
Chiên Hiền. Và thánh sử nói: “Sở dĩ thế gian không nhận biết ta, vì thế gian
không biết Người.” ( 1Ga 3, 1 ). Đây là điều, ta cần học hỏi để nhận ra đó là sự
kiện khó lòng mà am hiểu. Và, càng khó lòng mà nhận lãnh. Trách nhiệm.
Tuy nhiên, càng quyết tâm theo chân
Chủ Chiên Hiền, càng có nhiều người bị chối bỏ, và đột kích. Thảm hại hơn, nhiều
người tuyên nhận Đức Giêsu là Chúa, dù rất hiền lành, chân chất, vẫn bị tan tác,
với rẽ chia. Cay đắng.
Ở đây nữa, hơn bất cứ nơi đâu, vẫn có
nhu cầu dành cho mọi người để theo dấu vết chân mềm của Một Chủ Chiên, thành lập
chiên đoàn duy nhất. Rất thân cận. Bằng không, sao có thể làm chứng cho tình yêu
của Đức Chúa, nếu giữa người đồng hành với Chúa, không có tình thương yêu đùm
bọc ?
Cuối cùng, lại cũng có những người
lâu nay tháp nhập vào Thân Mình của Chúa, ngang qua thánh tẩy, nhưng vẫn sống
theo cung cách làm người khác hiểu lầm ta không phải con dân của Ngài. Hiều lầm
lời Ngài kêu gọi làm nghĩa tử, đồ đệ chu toàn trọng trách, tạo hạnh phúc. Có thể
là phần đông trong ta từng ngại ngần trong đáp trả lời mời làm chứng cho sự thật
và tình thương yêu, thấy nơi Chúa.
Một điều nữa, Chúa nhấn mạnh ở Tin
Mừng là: Chúa hy sinh mạng sống vì chiên đàn, là do Ngài tự ý. Chứ không vì hoàn
cảnh, đưa đẩy. Thôi thúc. Cái chết của Ngài là bằng chứng sống động, như Tin
Mừng có viết: “tình yêu cao cả là trao ban sự sống của chính mình cho người mình
yêu.” Và bằng chứng này, Chúa đã làm để tỏ rõ Ngài chính là Chúa Chiên Hiền.
Bài đọc 1, Phêrô thánh nhân tràn đầy
Thánh Thần Chúa, đã quả quyết: “Đây là đá tảng, mà quý vị là thợ xây loại bỏ, đã
trở nên đá góc tường. Ngoài Người ra, không ai đem lại được ơn cứu rỗi, vì dưới
gầm trời này, không một Danh nào khác đuợc ban cho nhân loại, để chúng ta phải
nhờ vào Danh đó, mà được rỗi.” ( Cv 4, 12 ).
Và cũng chính Chúa, có nói ở Tin Mừng:
“Chính Tôi tự ý hy sinh mạng sống mình. Tôi có quyền hy sinh, và có quyền lấy
lại mạng sống ấy.” ( Ga 10, 18 ) Và sự thể đã xảy ra như thế.
Bài đọc 2, chứa đựng một phần trong
diễn luận mà thánh Phêrô đã trình bày ở Đền Thờ. Bài đó có được sau khi thánh
nhân và Thánh Gioan đã chữa lành cho người hành khất, trước trụ lang. Chữa lành
cho anh, các thánh đã nhân Danh Chúa chịu đóng đinh, qua quyền uy được uỷ thác
cho các đấng, ngõ hầu làm chứng Đức Chúa đã sống lại thật. Và, Ngài vẫn hiện
diện, ở với ta.
Cuối cùng, tất cả những điều ở trên
đã nối kết với chủ đề ơn gọi, vào ngày của Chúa, rất hôm nay. Bởi hôm nay, không
chỉ là ngày Chủ Chiên Hiền, nhưng còn là ngày Ơn Gọi, vào Chúa Nhật. Vào ngày
này, con dân ta được khuyến khích hãy nguyện cầu cho Hội Thánh. Cầu sao cho
Thánh Thần Chúa ban ơn lành để ta có thêm nhiều vị thủ lãnh đóng trọn vai trò
truyền rao Tin Mừng của Chúa.
Cầu và mong sao, vào thời buổi đang
có giảm sút trầm trọng về số mục tử/thủ lãnh làm việc ấy. Cầu và mong, sao Hội
Thánh đào tạo thêm nhiều Linh Mục và Tu Sĩ, đang cần có. Cầu và mong, để ta đừng
hiểu là: lời gọi mời trực chỉ người khác. Nhưng, đến là đến chính mình. Chính
mình đáp trả. Chính mình thân thưa. Cầu mong sao, giới trẻ tự dâng hiến đời mình
cho Chúa, thi hành sứ vụ rao truyền Lời Chúa. Cầu mong sao, đừng gạt tên con em
ta trong những người thi hành sứ vụ rao truyền này.
Một điều cần cầu liên tục, là: ý
nghĩa của “Ơn gọi” không chỉ hạn chế trong vai trò rất hẹp là đời tu/Linh Mục,
rất riêng tây. Nhưng mỗi người trong ta đều có một “ơn gọi”. Bởi, với mọi tư
cách của ta, dù là tư cách người phối ngẫu, mẹ cha, giáo chức, y sĩ hoặc chỉ là
tôi tớ rất đời thường, những đại/tiểu gia chuyên lo thương mại, đều có trọng
trách ấy.
Dẫu ở vào địa vị nào, ta vẫn được gạn hỏi bằng những câu, như:
-Những gì tôi bỏ sức ra làm, phải
chăng đó là “ơn gọi” gửi đến với tôi ?
-Phải chăng, đây là cuộc sống Chúa
muốn tôi, ở như thế ?
-Việc tôi làm, có là chứng tá cho
niềm tin Kitô hữu, đặt nơi tôi ?
-Tôi có cộng tác đóng góp trong việc
dựng xây thế giới mới, xứng đáng cho mọi người ?
-Cuộc sống của tôi có gì khác biệt
theo nghĩa tích cực, đổi mới, với người khác ?
-Tôi làm được gì, để quảng bá công lý
và sự thật ? để cổ võ công bình, tình thương và sự an vui ?
Và, nếu bảo rằng tôi đang ở vị thế
khó có thể sửa đổi, tôi vẫn nghe được tiếng Chúa mời gọi phục vụ Hội thánh Chúa,
và cộng đoàn ?
-Tôi đã từng xả thân ngang qua cuộc
sống hay tôi chỉ lợi dụng xã hội và Hội thánh Chúa để đạt những gì tôi từng ham
muốn ?
Chúa vẫn mời gọi mỗi người và mọi
người tiếp tay làm việc để phổ biến Tin Mừng Ngài đem đến. Có lúc, chỉ qua cung
cách của Linh Mục, Tu Sĩ. Nhưng nhiều khi, lại là trăm ngàn đường lối rất khác
biệt, để phục vụ. Phục vụ Hội Thánh. Xây dựng cộng đoàn. Và, câu hỏi khác: Chúa
có dùng khả năng của tôi, để mở mang đóng góp xây dựng Nước Trời ?
Nếu mỗi người và mọi người đều đã
nghe và từng đáp trả lời mời gọi từ Chúa, theo cung cách tích cực, chắc chắn Hội
Thánh Chúa không còn gì phải bận tâm lo nghĩ, về vai trò lãnh đạo/mục tử, đang
sa sút, nữa.
Trong nguyện cầu được như thế, ta hiên ngang tin vào ân phúc Chúa ban, cứ vui
hát. Hát rằng:
“Tay đan tay, nhịp bước đi trên đời,
xin yêu thương hạnh phúc đến cho
người,
người anh em yêu,
người em anh mến,
Mẹ ơi trông đến.” ( Thành Tâm – Diễm
tình ca 3 )
Vẫn cứ xin cho người anh, người em, được Mẹ yêu thương dắt dìu, mà tiến bước.
Tiến và bước, trong tin yêu nghe lời Chúa gọi, ra đi mà phục vụ. Phục vụ Hội
Thánh. Phục vụ cộng đoàn thân thương. Đang ngóng chờ.
Lm. PHAN ĐỖ THỤC LINH, MAI TÁ diễn dịch