Mùa Xuân Bât Tận
Nguyễn Hy Vọng
Mừng Năm Mới có ý nghiã là thay đổi tâm hồn cũ, nếu trong đó có những thứ làm bẩn tâm hồn ta, như: nói xấu, ghen ghét, hận thù, nhỏ mọn, ich kỷ, kiêu ngạo, hẹp hòi, cờ bạc, hút xách, trai gái bât chính, gian dối, lừa đảo, ganh tị, luòi biếng...Thay vào đó là những đức tính: vị tha, rộng lượng, yêu người, khiêm nhường, thành thật, đoan chính, chịu khó, kiên nhẫn, nhịn nhục...
Chúng ta chỉ có thể đổi mới tâm hồn, khi chúng ta đón nhận Đấng là Sự Thật, là Sự Sống, là Sự Sáng: CHÚA GIÊSU KITÔ. Kinh nghiệm của hằng tỷ con nguòi qua bao thế hệ cho thấy điều đó.
Nhân ngày đầu Xuân Canh Dần, chúng ta hãy nghe lời chia sẻ từ con tim của những con người sau khi đã tìm được MÙA XUÂN BÂT TẬN:
1. Đại đức Nguyễn Huệ Nhật, sau khi về với Chúa ông viêt:
Chúa ơi,
Trở về trong Chúa Giêsu
Thấy ra con đã bị tù quá lâu
Ngày xưa giọt lệ hoen sầu
Bây giờ lệ ấm chan mầu phước ân
Ngày xưa mỏi bước phong trần
Giờ ôm Thiên Chúa hai chân nhảy mừng
Ngày xưa nước mắt rưng rưng
Bây giờ nước mắt vui mừng tạ ơn
Ngày xưa mấy bận tủi hờn
Bây giờ bỏ giận thôi hờn hát ca
Ngày xưa lạc nẻo quê nhà
Nay về cố quận đường xa vui mừng ...
2. Nhà thơ Tường Lưu cho chúng ta cảm nghiệm được Mùa Xuân Hạnh Phúc của những ai có Thiên Chúa.
Tôi đi theo Chúa mọi nẻo đường
Có khuc gập ghềnh, có khuc suông
Chúa nắm tay tôi đi từng bước
Vui mừng vì có Chúa đi chung.
Tôi đi theo Chúa mỗi phút giây
Hoặc giữa đêm đen, hoặc sáng ngày
Sóng gió gian nguy tôi chẳng sợ
Có Ngài cùng bươc vững lòng thay.
Tôi đi theo Chúa trọn cuộc đời
Khi tôi vâp ngã, Chúa nâng tôi
Khi tôi yếu đuối Ngài thêm sưc
Năng lực trong tôi, năng lực Trời.
Tôi đi theo Chúa... đến bao giờ
Chúa dẫn tôi vào... nơi Ươc Mơ
Là Nươc Đời Đời, là Quê Thánh
Có Sông Phươc Lạc, có Vườn Thơ.
Một bài khác của thi sĩ Tường Lưu
"Làm sao buồn được nữa."
Mở cửa sổ đón nắng mai đẹp qúa
Cỏ cây mừng chào ông chủ... là tôi
Tôi, tôi, tôi...là ông chủ, phải rồi
Kìa chim hot trên cành, long trọng thật.
Một ngày vui đang tưng bừng trươc mặt
Một niềm vui đang tràn ngập tâm hồn
Dang hai tay, dang thật rộng, tôi ôm
Cả thế giới vào lòng tôi... mật thiêt.
Từ làn mây mỏng the, bay... xa tit
Từ hơi sương e âp nụ hoa thơm
Từ...rung rinh...trên cánh bướm chập chờn
Chúa ưu ái ban tặng tôi tât cả...
Đã như thế làm sao buồn được nữa
Lý do buồn...không chổ trọ trong tôi
Mà trong tôi chỉ có...vui, vui, vui
Cảm tạ Chúa, ơn Ngài ban...tuyệt diệu!
3. Sau ngày 01-8-2009 được nhận Bí tích Thanh Tẩy để trở về với Chân Đạo, nhà thơ lão thành Hà Thượng Nhân đã làm bài thơ sau đây để gửi lên người cầm đầu Giáo hội Công giáo:
THƯ GỬI ĐỨC GIÁO HOÀNG
Tôi chỉ là một tên dân nghèo hèn
Của nước Việt Nam nhỏ bé
Tôi chưa từng được diện kiến Đức Giáo Hoàng
Được hoạt động tông đồ trong Giáo Hội Kitô
Tôi tự hỏi: là một kẻ hồ đồ
Lại viết thư cho Đức Giáo Hoàng
Liệu có quá ngông cuồng không nhỉ?
Nhưng một lời nói của Cha tôi làm đổi thay tất cả;
"Vì quyền phép vô biên của Ta
Ta là chúa tể càn khôn
Cho nên Ta sống lại",
Ôi lời nói nhu mì và khả ái
"Ta sống lại để làm gì?
Ta sống lại để trao ban cho ngươi Sự Sống
… Muôn đời được sống bình an".
Từ đó Đạo của Người là Đạo của thế gian
Máu thịt Người là cơm bánh Thánh
Người ban phát sự sống cho bàn dân thiên hạ.
Nếu thực tâm rao giảng lẽ công bằng
Bằng một lời nói Cha ta đổi thay tất cả
Không còn là một sự ép buộc
Mà là sự mời gọi thiêng liêng
Mọi người đứng lên, mọi từng lớp đứng lên
Xây tự do công bằng cho nhân loại
Ở đời còn gì khả ái hơn là chính cuộc đời mình
Mà dám hy sinh
Nhân danh Cha đem lại công bình
Dựng lại Nước Trời ngàn đời cao đẹp
Lời Người là sắt,
Lời Người là thép
Và lẽ phải nguy nga
Và chính nghĩa thiết tha
Khiến mọi người tuân phục .
Tôi gặp Người trong niềm vui cùng cực
Trong đau khổ tuyệt vời
Tôi sống lại rồi! - cuộc sống đời đời
- Vĩnh cửu!
Cuộc sống không lo không nghĩ.
Cuộc sống có nghĩa có nhân
Cuộc sống bội phần khả ái
Còn có sức mạnh nào hơn:
- Niềm tin sống lại
Còn có nỗi vui nào hơn:
- Niềm Tin bùng vỡ
Từ đâu đó trái tim tôi nức nở
Bước chân trở về mà hồn rưng rưng phát khóc
Hôm nay giữa mọi người đông đúc
Giữa gia đình Tin Yêu,
Lời nói Cha làm sống lại Tình Yêu
Làm sống lại những tâm hồn bé mọn.
Tôi lại có công góp vào Hội Thánh
Hội Thánh của tôi, do chính mình sinh ra
do chính mình nuôi dưỡng.
Hội Thánh của tình thương,
Hội Thánh của tin yêu bác ái
Con dâng những lời thơ vụng dại,
lên Đức Giáo Hoàng kính yêu
Xin biến lòng tin của con thành cơm gạo sớm chiều
Xin biến lòng tin của con thành tình thương bất diệt.
Amen!
Buổi tối ngày 01-8-2009, trong buổi tiếp tân được tổ chức ngày sau khi nhận Phép Rửa để trở thành tín hữu Công Giáo, nhà thơ Hà Thượng Nhân đã ứng khẩu một bài phát biểu dài, trong đó có vài trích đoạn như sau:
"Tôi hết lòng cám ơn linh mục Cao Phương Kỷ, quý anh chị đã giúp tôi tìm lại với ánh sáng của Thiên Chúa. Trước kia tôi là người luôn luôn muốn tìm một đạo thích hợp với con người để mà đi theo; một cái đạo bác ái, đạo từ bi, đạo dậy người ta những điều nhân ái, dạy người ta những điều tử tế. Cho nên lúc nào tôi cũng chỉ mong sống được làm người tử tế mà thôi.
(…)
"Hôm nay tôi đã tìm được chân đạo, cái đạo mà tôi tưởng là không bao giờ có thể bước chân vào. Tôi không ngờ tôi lại gặp được cha Cao Phương Kỷ. Người đã làm một điều rất tốt là đã giúp tôi trở lại tìm được Chúa, trở lại đạo. Trong đạo Chúa có một chỗ mà mọi người cần phải biết là con người sau cái chết thể xác được sống hoài, sống mãi. Chúng ta phải tin, phải tin điều đó. Tin được điều đó thì mới thấy được đạo Chúa cao qúy, không có đạo nào cao được như thế.
"Một lần nữa tôi xin cám ơn cha Cao Phương Kỷ cùng tất cả quý vị và quý bạn đã có mặt hôm nay để chung vui với tôi."
(Xin đọc lại bài của TPV trên DĐGD số 94, tháng 8-2009)
5. Và dưới đây là bài thơ của thi sĩ Bàng Bá Lân viết trên giường bệnh ngày 11 tháng 9 năm 1984 với tiêu đề Cảm Hóa để riêng tặng hai cựu học sinh của ông là Hải và Thanh. Bốn năm sau khi viết bài thơ này, Bàng Quân nhận Bí tích Thánh Tẩy để trở thành tín đồ Công giáo.
Cảm Hóa
(thương gửi hai em Hải, Thanh)
Ta vốn thiếu niềm tin từ thuở nhỏ,
Không bao giờ tin là có Thiên Đường.
Vì chỉ ham khoa học với văn chương,
Cũng chẳng biết Niết Bàn là đâu hết!
Từng thấy những sư sống không thanh khiết,
Và gặp nhiều linh mục chẳng chăn dân.
Cũng hám lợi danh, chức vị cõi trần,
Bỏ Bác Ái, Từ Bi, làm chính trị.
Ta chán ngán bọn lạm danh tu sĩ:
Cạo trọc đầu chưa hẳn đã là sư.
Ta buồn chán không muốn làm phật tử,
Còn nhiều bạn thương ta thì lại cứ
Muốn ta thành đệ tử Chúa Giêsu,
Đức Mẹ Maria, Đức Mẹ hiền từ,
Tặng kinh sách muốn cho ta nghiền gẫm.
Nhưng ta thấy đức tin chưa cần lắm,
Miễn làm sao không hại đến gia thanh.
Ngửa trông lên chẳng hổ với cao xanh,
Cúi mình xuống không thẹn mình với đất.
Song càng ngày càng thấy đời bạc ác,
Người với người, lang sói vẫn còn thua!
Thiếu niềm tin ta cảm thấy bơ vơ,
Nhưng chỗ tựa tinh thần chưa nhất quyết.
Từ gặp hai em, nghe lòng tha thiết,
Cảm mến thương hơn ruột thịt người thân.
Em đối với ta quá đỗi ân cần,
Nhất từ lúc ta gặp hồi vận nạn.
Chăm sóc thày thật hết lòng, không quản,
Sớm chiều vô bệnh viện chẳng hề sai.
Tiếp thức ăn và an ủi đêm ngày,
Thanh còn hát thày nghe kinh cầu nguyện.
Giọng du dương làm ta thêm quyến luyến,
Yêu thương người, yêu cả Chúa cao sang.
Giọng hát đưa ta vào cõi mơ màng,
Ta tưởng thấy cửa Thiên Đàng rộng mở.
Và từ đó nhìn Nhà Thờ ngờ ngợ,
Phải chăng đây là chỗ tựa tinh thần?
Vì tình thương dành cho khắp con dân,
Giầu bác ái ấy là con của Chúa.
Bây giờ đây ta thật lòng cảm hóa,
Nhờ hai em, con của Chúa cao sang,
Càng thương em càng mến Chúa muôn vàn…
(11-9-1984)
Bàng Bá Lân
(DĐGD số 94 tháng 08-2009)
6. Câu chuyện ở Việtnam trước năm 1975: Có một bà cụ không thân nhân con cháu. Bà sống trong túp lều, được chị em Đạo Binh Đưc Mẹ đến chăm nom. Một ngày trươc hôm bà lià đời, chị em Đạo Binh hỏi bà được bao nhiêu tuổi, bà cho biêt: "Tôi mới được hai tuổi" . Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của chị em Đạo Binh, bà nói tiêp: "Tôi được trở về làm con Chúa mới có hai năm. Hai năm làm con Chúa, tôi thấy đời sống của tôi có ý nghĩa và hạnh phúc quá; còn 66 năm qua không có Chúa, tôi sống như tôi không sống vậy. Do đó tôi nói, tôi mới có hai tuổi."
Những ngày chuẩn bị đón mừng Xuân Canh Dần (2010)
NguyễnHyVọng