�m Th�nh U-Ho�i

Hồ Quỳnh-Uyển

T�i đ� t�m về v� đến đ�y v�o một buổi tối m�a đ�ng nhưng trời kh�ng lạnh lắm; chỉ c� gi� lộng v� một ch�t sương đ�m hơi l�m se l�ng người  khiến cho t�i c� cảm-tưởng như cảnh vật đ�m nay c� một ch�t g� buồn-b� v� c�-li�u.

 Quanh t�i người ta đi lại đ�ng đầy như ng�y hội. Họ vừa cười n�i vui vẻ với nhau, vừa kh�ng qu�n n�m cho t�i những c�i nh�n t�-m�, xa-lạ c� pha th�m ch�t nghi ngại. Thực ra họ như vậy cũng đ�ng th�i v� ai ai th� cũng sẽ phải l�m như  vậy khi thấy t�i đ� chịu kh� đứng im h�ng giờ l�u để chỉ nh�n xuống d�ng s�ng tối đen, ngay khi chỉ cần đi về ph�a b�n kia s�ng l� sẽ c� cả một th�nh-phố đang rộn-r�ng trong những sinh-hoạt về đ�m, nhất l� một đ�m đặc-biệt như h�m nay.

Tự nhi�n t�i thấy th�m được kh�c qu�; kh�c thật nhiều v� thật l�u để c� thể t�i sẽ thấy dễ chịu hơn, nhẹ nh�ng hơn v� an-b�nh hơn. Nhưng t�i kh�ng l�m sao kh�c được n�n cố hết sức để mở to cặp mắt r�o hoảnh của m�nh với hy-vọng gi� đ�m sẽ l�m bay đi mọi bụi bặm t�i đ� vương mang tr�n đoạn đường d�i để đến đ�y. T�i khoanh tay trước ngực v� nhắm mắt lại trong một ước mơ l� rồi sẽ c� một tiếng ch�n quen thuộc, một giọng n�i ấm-�p v� một v�ng tay lưu-luyến đến t�m. Tất cả chỉ l� những dư-vang ng�y cũ m� nay đ� xa, qu� xa mất rồi.

Gi� đ�m vẫn lồng-lộng thổi v� quanh t�i bắt đầu vắng dần người qua lại. C� lẽ họ đ� xu�i theo đo�n người đi về ph�a b�n kia s�ng, nơi đ� c� đủ c�c khu vui chơi; c�c qu�n h�ng nhộn-nhịp. Nơi đ� c� đủ tất  cả những g� của một cuộc sống đ�ng gọi l� phồn-hoa đ�-hội; c� nam thanh nữ t� với nhan sắc đủ mầu của da v�ng, t�c đen, m�i đỏ, mắt xanh, m� hồng, răng trắng.  T�i nhẩm t�nh để biết chỉ c�n hai tiếng đồng hồ nữa th�i l� đến nửa đ�m, l� đến giờ c�c ngọn th�p gi�o-đường sẽ c�ng vang ng�n hồi chu�ng đ�n mừng đ�m th�nh. T�i thấy l�ng m�nh bỗng dưng ch�ng lại với cảm-nghĩ m�nh đang l� một lữ-kh�ch lạc-l�ng nơi ch�nh chốn qu�-hương của m�nh, chốn qu�-hương m� t�i lu�n mang theo trong nỗi nhớ dằn-vặt. T�i đ�ng l� một lữ-kh�ch bơ-vơ đang tự đi t�m cho m�nh một �nh sao dẫn lộ, d� mới s�ng nay khi vừa từ phi-trường về đến nh� người b� con, t�i đ� phải n�u ra to�n những l�-lẽ ch�nh-đ�ng v� cần-thiết để c� thể từ-chối tham-dự buổi họp mặt chung vui với cả nh� họ; để được ra đ�y đứng một m�nh.

T�i đ� l�a xa chốn n�y l�u lắm rồi v� cũng từ l�u lắm rồi t�i ước-ao được trở lại đ�y v�o đ�ng đ�m Gi�ng-sinh v� t�i vẫn mong t�m lại cho m�nh ch�t ấm-�p của những kỷ-niệm ng�y xưa. Ng�y xưa...hai tiếng nghe sao buồn muốn kh�c, l�m x�t-đau đến c�ng tận đ�y t�m-hồn t�i v� gợi lại trong t�i biết bao l� tiếc nhớ. C� một  điều r� r�ng nhất l� niềm tin của t�i v�o những ng�y xa xưa ấy cũng đơn-sơ v� trong s�ng hơn b�y giờ. T�i nhớ rất r� h�nh ảnh mẹ t�i tất bật trong việc lo chuẩn-bị mọi việc  gia-đ�nh để mừng lễ, c�c em t�i x�m-x�t nhau lại l�m m�ng cỏ v� bố t�i th� ngồi kể chuyện vui cho cả nh� c�ng cười, nhưng mẹ t�i th� lại hay lẩm-bẩm ph�-b�nh bố t�i l� chỉ được c�i n�i năng nhăng cuội. T�i bật cười một m�nh khi nhớ lại c� lần bố t�i bảo rằng v� thấy khi Ng�i Thứ Hai xuống thế l�m người đ� bị bắt giết cho n�n lần sau Đức Ch�a Cha c� kinh-nghiệm hơn, chỉ sai Thần-kh� xuống m� th�i, chứ nếu kh�ng ch�ng cũng bắt giết nốt.

H�nh như trong gi� đ�u đ�y c� tiếng mẹ nhẹ nh�ng, tiếng bố tr�u-mến như những thanh-�m đ� từng vang-vọng ng�y n�o. Đấy l� những giọt sương trong lu�n tưới m�t cho nụ hoa tin y�u

triển nở trong t�m-hồn anh em ch�ng t�i. Ch�nh nơi n�y, ngay chỗ n�y v� v�o những đ�m Gi�ng-sinh như đ�m nay, t�i đ� từng đứng nh�n trời cao với những ước mơ thật l�nh, thật đẹp sau khi l�m xong nhiệm-vụ mẹ t�i giao cho l� đi thăm v� tặng qu� một gia-đ�nh ngh�o. Năm n�o t�i cũng t�nh-nguyện nhận c�ng việc n�y chỉ với một điều-kiện l� xin được về nh� trước giờ đi lễ đ�m chừng nửa tiếng, để được đứng lại ở đ�y với những mộng ước ri�ng m�nh.

Rồi bao m�a Gi�ng-sinh qua t�i kh�ng c�n được l�m c�ng việc đ� nữa. Bố mẹ t�i cũng chẳng c�n v� anh em t�i đ� th�nh người tứ xứ, chỉ nhớ đến nhau v�o đ�m Gi�ng-sinh qua điện-thoại. Lời h�t th�nh-th�t đ�m đ�ng lạnh-lẽo đ� được thay bằng những nốt nhạc mang �m-hưởng kh�c. Duy chỉ c�n một niềm tin thần-th�nh trong t�i l� chưa đổi kh�c nhưng thật vất-vả biết chừng n�o với những cố gắng thật đau x�t của t�m-hồn mới giữ lại được. T�i nhớ đến lời một người bạn đ� viết cho t�i trong tập Kỷ-yếu v�o cuối năm Trung-học rằng:L�-tưởng v� cuộc đời l� hai mặt của một chiếc mề-đay. Khi l�-tưởng kho�c �o nhung th� thực-tế cuộc đời mặc �o r�ch. Đ�i khi m�nh phải bằng l�ng cho hai thứ lạnh với nhau đi để hồn m�nh ấm lại..

Đ�m nay, t�i chỉ muốn cho l�ng m�nh được dừng lại nơi đ�y, b�n ngo�i những lo toan, những bận rộn của cuộc sống để hồi t�m đ�i ph�t cho niềm tin c�n lại trong t�i c� dịp s�ng l�n như �nh sao trời đang lấp-l�nh tr�n cao.