VINH DANH THI�N CH�A

V� B�nh An Cho Con Người

Phạm Minh T�m

Lại một năm Phụng-vụ vừa mới kết-th�c bằng Lễ Đức Ki-t� Vua vũ-trụ v� ch�ng ta đang ở v�o những ng�y đầu của M�a Vọng, một m�a mang � nghĩa của chờ tr�ng v� hy-vọng. Lời nguyện của d�n ri�ng được chọn xưa ghi lại trong S�ch I-sai-a đoạn 45, c�u 8 m� cũng l� kinh nguyện Phụng-vụ trong M�a Vọng ng�y nay phải chăng vẫn l� nỗi thao-thức triền-mi�n của nh�n-loại, một nh�n-loại gần như c�ng ng�y c�ng bị v�i dập trong mọi nỗi khốn-khổ cả hồn lẫn x�c. Trời hỡi, từ tr�n cao, h�y nhỏ sương xuống v� l�n m�y h�y tu�n-tr�o đức nghĩa. Ước g� đất h�y nở ra, để cho cứu-độ khai-hoa v� c�ng một l�c đức nghĩa đ�m chồi".

Lời s�ch ng�n-sứ I-sai-a n�y đ� g�i-gh�m trọn vẹn niềm ho�i-vọng, sự thao-thức trong một giấc mộng d�i truyền tử lưu t�n của d�n Do-th�i  khi xưa giữa cảnh sống n�-lệ v� bị lưu-đầy. C� điều, niềm mong đợi thực sự của họ chỉ l� muốn c� một đấng cứu-độ hạn hẹp trong v�c d�ng của một đại anh-h�ng, một nh� ch�nh-trị t�i-ba đến với họ bằng binh h�ng tướng mạnh, gi�p họ đ�nh đuổi qu�n x�m-lăng ra khỏi đất nước, đưa họ tho�t khỏi cuộc sống t�i mọi trong kiếp n�-lệ v� nhất l� giải-ph�ng cho họ bằng một thứ quyền-lực ho�n-to�n thuộc l�nh-vực trần-thế. Ch�nh v� vậy m� khi Đấng Cứu-thế đ� thực sự đến với họ bằng hai tay trắng trong một cảnh đời ngh�o dưới mức trung-b�nh th� họ phủ-nhận v� t�m c�ch loại bỏ ra khỏi t�m-t�nh d�n-tộc ấy. Thực ra đấy cũng l� n�o-trạng chung của con người mu�n thuở l� l�c n�o cũng chỉ  ngừng lại ở những tham-vọng về vinh-danh v� quyền-lực tại-thế mau qua.

 Con người chủ-quan ng�y h�m nay đ� đ�nh mất sự trung-thực của t�m-hồn; đ� kh�ng c�n đủ b�nh-an để chịu kh� lắng l�ng đ�i ch�t m� nhận-định r� về th�n-phận v� giới-hạn của m�nh, của kiếp người mong-manh v� m�i m�i  chỉ l� một thụ-tạo nhỏ-nhoi, bất-to�n v� dễ hư n�t. Lo�i người c�ng l�c c�ng tiến-bộ trong l�nh-vực khoa-học thực-nghiệm với những kỹ-thuật v� m�y m�c t�n-kỳ th� c�ng xa rời phần đời nội-t�m với những trăn-trở về mặt si�u-nhi�n để rồi tự-cao, tự-m�n đi t�n-thờ ch�nh m�nh; cho m�nh như đ� thay được quyền Thượng-Đế, đ� thắng vượt được cả thi�n-nhi�n.

Thế nhưng với một x�-hội lo�i người được ph�t-triển cao-độ tr�n đ� vật-chất như vậy th� đ�ng lẽ ra con người phải được hạnh-ph�c vi�n-m�n trong những th�nh-tựu đ� đạt được chứ, vậy m� tại sao cuộc sống con người c�ng l�c c�ng bất-an về mọi lối? Người ta gia-tăng thiết-lập những tổ-chức c�ng-quyền cũngnhư phi ch�nh-phủ để thực-hiện hết chương-tr�nh n�y, kế-hoạch nọ nhằm thay đổi bộ mặt xấu xa của x�-hội  vốn đang đầy dẫy những tệ-đoan, tội-�c v� băng-hoại. Người ta la hoảng v� k�u gọi rối r�t bất cứ thế-lực n�o khả dĩ l�m giảm đi ch�t �t những t�c-hại hoặc ngăn chặn đ� đổ giốc của c�c gi�-trị l�m người nhưng đồng thời người ta cũng gia-tăng nỗ-lực ph� bỏ c�c gi�-trị t�m-linh s�u sắc của c�c t�n-gi�o. Hai chữ t�n-gi�o ở đ�y chỉ quy chiếu v�o gi�o-l� trong s�ng của c�c bậc gi�o-chủ cao-minh chứ kh�ng bao gồm c�c gi�o-sĩ v� cơ-chế. T�m lại, x�-hội lo�i người ng�y h�m nay l� một nơi chốn đầy biến-động, kh�ng c� một nền an-ninh cộng-đồng cụ-thể v� sự b�nh-an ch�n-thật của mỗi t�m-hồn.

Tại sao vậy? Phải chăng tại ch�ng ta đ� mất m�t qu� nhiều n�t đơn-sơ, l�nh mạnh v� trong sạch về c�i t�nh bản thiện của thuở nh�n chi sơ? Phải chăng tại ch�ng ta đ� qu� chủ-quan v� cao-ngạo trong c�i t�i vừa bất-to�n vừa bất-lực m� vẫn v�nh v�o nghĩ rằng m�nh l� nhất đẳng nh�n-loại để tự cho m�nh c�i quyền nghĩ v� l�m bất cứ những g� m�nh cho l� đ�ng m� kh�ng c� một tia s�ng n�o ph�t khởi từ nguồn ch�n, thiện v� mỹ soi dẫn ? Th�nh ra c�i c�i ta-b� của hằng-h�-sa-số nh�n-loại n�y tất-nhi�n phải trở th�nh c�i xung-động của hằng-h�-sa-số ch�n-l� tự-ng� th� l�m sao m� c� b�nh-an v� hoan-lạc được, l�m sao tr�nh được cảnh sống với những biến-động xẩy đến từng ph�t, từng gi�y? V� nhất l� phải chăng ch�ng ta đ� đ�nh mất hết những rung-động s�u xa trong dư-�m tiếng h�t của thi�n-thần vinh-danh Thi�n-Ch�a tr�n trời v� b�nh-an dưới thế cho người thiện-t�m trong đ�m Gi�ng-sinh? Một lời h�t tuy ngắn gọn nhưng từng chữ, từng lời đ� r� r�ng l� một tiến-tr�nh tất-yếu của người tin; một thực-tại tổng-hợp của t�m-linh v� vật-chất li�n-hệ đến nhau kh�ng thể t�ch rời. Vậy th� h�a ra nỗi bất-hạnh lớn lao của một phần n�o nh�n-loại ng�y h�m nay ch�nh l� t�nh-trạng thiếu  niềm tin th�nh-thi�ng v� những cảm-nghiệm s�u  sắc về một nhu-cầu to�n-diện của con người bao gồm trọn vẹn cả phần x�c-thể v� t�m-linh. Tuy nhi�n, c�i thiện-t�m n�y sẽ phải t�m l�m sao cho ra giữa một khối hỗn-tạp những tham-vọng về danh, về lợi, về quyền với qu� nhiều c�c đ�i hỏi thuộc bản-năng th�i-th�c nơi c�i l�ng mỗi người?

Cổ-nh�n c� n�i "con cọp giết người, đ�m về vẫn ngủ ngon, nhưng con người giết người th� đ�m về kh�ng ngủ được" v� đấy ch�nh l� sự kh�c biệt độc-đ�o của con người giữa những thụ-tạo kh�c, đ� ch�nh l� c�i thiện t�m. C�y cỏ, s�c vật  th� v�-tri, v� gi�c trong khi chỉ c� con người  kh�ng những l� c� đủ cả phần tri v� gi�c m� c�n c� cả thức nữa; c�i t�m-thức sai-biệt c� được sau khi �ng b� nguy�n-tổ bị đuổi ra khỏi chốn lạc-vi�n v� đ� ăn tr�i c�y biết l�nh biết dữ. Rồi từ l�c con người  biết ph�n-biệt giữa sự tội v� sự ph�c th� lại cũng ch�nh l� l�c con người bị x� xuống một d�ng sinh-mệnh bất-trắc với mu�n v�n những đối-kh�ng nghịch-l� m� nếu lỡ sa ch�n th� con người sẽ bị đẩy đưa đến b�n bờ vực thẳm của nỗi chết đời đời. Rồi cũng ch�nh v� vậy m� Con Người phải gi�ng-sinh để hướng-dẫn  lo�i người đ� sa-ng� n�y đứng dậy, t�m đường đi về Nh� Cha.

Lu�n-l� Ki-t� gi�o đ�i hỏi những ai một khi đ� tin theo Đức Ki-t� th� cần-thiết phải sống theo một số điều đạo-đức căn-bản của con người về lẽ đạo y�u thương, về c�ng-b�nh, b�c-�i v� tự đặt m�nh trong những giới răn của Ch�a, của Hội-Th�nh. Khi  một t�n-hữu cố gắng sống kiểu l�m l�nh l�nh dữ theo nền lu�n-l� n�y l� đ� l�m vinh-danh Ch�a bằng những nỗ-lực th�nh-h�a bản-th�n v� c�ng một l�c đạt được hiệu-quả an-b�nh, một sự an-b�nh trong nội-t�m m� ch�ng ta chỉ c� khi thực sự đ� gặp gỡ được ch�nh Đức Ki-t� như lời ch�o của Người khi xưa l�c gặp lại c�c m�n-đệ "b�nh-an cho c�c con".

Ch�nh nhờ vậy n�n tuy con người l� một thụ-tạo bất-to�n nhưng lại l� một thụ-tạo mang nhiều hồng-�n nhất của Thi�n-Ch�a v� được dựng n�n giống h�nh-ảnh Người v� được quyền l�m chủ mu�n lo�i để sống trong tự-do v� an-lạc; để ca-tụng v� t�n-vinh Ch�a kh�ng phải bằng m�i miệng hoặc những lời văn h�o-nho�ng, nhưng bằng ch�nh c�ch sống biết ph�n-biệt phải tr�i, thị-phi. Nhưng nếu con người lại lạm-dụng sự tự-do n�y để bu�ng thả theo t�-t�m bất-ch�nh, để thay v� thẳng tiến về Nha Cha th� lại quay đầu đi v�o hủy-diệt qua việc chối bỏ c�c giới răn v� sống b�n ngo�i c�c lề-luật căn-bản th� chẳng những Thi�n-Ch�a đ� kh�ng được vinh-danh m� ngược lại c�n bị đ�ng đinh h�ng ng�y.

Ch�ng ta đang ở v�o đầu thi�n-ni�n-kỷ thứ ba sau ng�y Thi�n-Ch�a gi�ng-trần v� Gi�o-hội C�ng-gi�o được h�nh-th�nh tiếp theo niềm vui cả-thể đ� cho đến nay cũng gần đuợc hai ng�n năm. Trong c�i chiều d�i lịch-sử n�y tuy đ� c� biết bao giai-đoạn thăng trầm, vinh-quang v� khổ ải song chung cuộc th� vẫn l� niềm tin y�u ngời s�ng về một ch�n-l�  trong Đức Ki-t� m� Hội-th�nh trong trọng tr�ch quản-trị sẽ mở đường để mu�n d�n đi tới.

Con đường lữ-thứ trần-gian của ch�ng ta đi tuy quanh co, kh�c-khuỷu nhưng kh�ng hẳn đ� l� đường ch�ng gai kh� bước v� n� cũng l� lộ-tr�nh đức tin đầy vui mừng v� hy-vọng nếu từ nơi tận c�ng c�i l�ng mỗi người cảm-nghiệm được rằng ch�nh Đức Ki-t� cũng đ� qua con đường đ� m� đến với thế-gian.