Hưng-T�n
Hằng
năm, mỗi độ Xu�n về, khi nh�n v�o dĩ
vảng xa x�i v� c�ng tận, một chuỗi những M�A
XU�N quan trọng nối tiếp nhau, xuất hiện như
một d�ng s�ng định mệnh tr�i chảy, trong
sự an b�i tuyệt diệu của Thi�n Ch�a.
V�o
thuở ban sơ, khi c�n kh�n vũ trụ c�n l� một
khối hỗn mang, M�A XU�N S�NG THẾ đ� bắt đầu
với Quyền Năng của Thi�n Ch�a tr�n sự vận
h�nh của vũ trụ: �Đất thời trống
kh�ng m�ng quạnh, tối tăm bao tr�m vực thẳm v�
Thần Kh� Thi�n Ch�a l� l� tr�n mặt nước� (STK
1:2).
Đến
khi th�i dương hệ lập ph�n, quả đất
chuyển đổi, sự Tuần Ho�n Vũ Trụ đi
v�o chu kỳ vận h�nh ph�t sinh sự sống, khỡi
đầu cho M�A XU�N S�NG TẠO: �� �Đất đ�
trổ sinh thảo mộc, rau cỏ nảy sinh hạt
giống theo loại, v� c�y sinh quả, trong quả c�
hạt giống theo loại.� (STK 1:12).
Ở
giữa cảnh tạo vật v� tri v� gi�c v� hồn đ�,
Thi�n Ch�a đ� cho ph�t sinh mu�n lo�i cầm th� v� cuối c�ng
l� lo�i người để chủ tr� vạn vật:
�Thi�n Ch�a s�ng tạo con người theo h�nh ảnh Ng�i;
Thi�n Ch�a s�ng tạo con người theo h�nh ảnh Thi�n Ch�a;
Thi�n Ch�a s�ng tạo con người c� nam c� nữ.� (STK
1:27).
Với
sự xuất hiện của tổ t�ng lo�i người,
ĐỜI SỐNG T�M LINH bắt
đầu l� rạng với bao biến thi�n của
tội �c như Huy-Cận đ� viết:
�Hỡi
Thượng Đế,
Người
nh�n xem, Người đ� cho th�n thể,
B�nh
thịt xương để chứa đựng linh
hồn.
Người
đ� cho những b�n tay hoa nở,
Những
c�y ch�n, chồi mạnh b�p tơ măng;
Người
thu g�p gi� m�y trong miệng thở,
Nơi
mắt ngời, Người gởi �nh sao trăng;
Mắt
s�u s�ng thắp đ�n soi vũ trụ,
V�
tai rền thu cất nhạc kh�ng gian;
V�
tơ t�c ướp vạn m�a hương ủ,
V�
ngực vang ng�n điệu nhịp ho�n to�n,
V�
cổ đứng như m�nh c�y vững chải,
V�
vai ngang như mặt nước xu�i d�i:
Hởi
Thượng Đế, Người c�ng phu biết
mấy!
-
Nhưng mọt s�u nương n�p giữa l�u đ�i.
Ngh�n
yếu đuối theo sau ngh�n yếu đuối,
Bước
ng�y mai sẽ chồng dấu h�m nay,
A!
Th�n thể! Một c�i b�nh tội lỗi!
Đất
sơ sinh đ� h�a lại b�n lầy.� (1)
Sau
một thời gian d�i khắc khoải chờ đợi
gần như v� vọng, nh�n loại đ� đ�n
mừng M�A XU�N CỨU ĐỘ, khi �nh s�ng B�-Lem bắt
đầu tỏa rạng tr�n trần gian: �Ng�i Lời l�
�nh s�ng thật. �nh s�ng đến thế gian v� chiều
soi mọi người.� (Gio 1:9)
Nhưng
khổ thay, th�n phận con người kh�ng sao tho�t
khỏi v�ng tục lụy, tội �c vẫn lu�n đeo
đẳng như một nghiệp duy�n. Những M�A XU�N
KH�I LỬA t�n khốc nối tiếp nhau, nhất l� trong
thế kỷ hai mươi vừa qua. V� qu� hương
Việt-Nam cũng kh�ng tho�t khỏi v�ng xoay lịch
sử, vớt biết bao dấu vết đi�u t�n để
lại tr�n mảnh đất tang t�c của xứ sở,
g�y nhiều đổ vỡ tang thương cho những thương
binh, những thiếu phụ v� trẻ thơ v� tội:
�Tr�n
mặt trận đưa về,
�i
ch�n anh g�y n�t,
�o
quần đẫm m�u me.� (2)
V�
rồi:
�Trăng
l�n quằn quại đ�m mờ,
Con
b� quanh kh�c, mẹ quờ tay �m.
Khuya
khuya con dại đ�i l�ng,
B�
l�n v� mẹ b� gi�ng m�u tươi.� (3)
Khi
c�nh đồng Điện-Bi�n đ� trở th�nh biển
người chống chỏi với biển lửa th� m�u
đ� chảy th�nh s�ng, xương chất th�nh n�i:
một nấm mồ vĩ đại chưa từng c�!
Tiếp
nối l� Tết Mậu Th�n, với những hố ch�n
tập thể ở đất thần kinh, mở
đường cho Th�ng Tư Đen, x� đẩy cả
triệu người Việt l�nh đ�nh tr�n biển
cả, ph�n t�n khắp năm ch�u bốn bể, kẻ
chết ch�m, người phi�u bạt đến một nơi
xa x�i v� định, sống vật vờ trong những
đất nước tạm dung:
�T�i
đ�u biết thịt xương l� n�i,
Chia
biệt người ra từng xứ c� đơn.� (4)
Đ� tr�n một phần tư thế kỷ qua đi, những M�A XU�N HẢI NGOẠI tiếp nối nhau trở về, khiến người Việt c� đơn c�ng c� đơn hơn. V� rồi cuối c�ng với thời gian, b�n cạnh những c�i �xu�n xanh� đang l�n, những chuỗi ng�y �xế b�ng� cũng bắt đầu trải d�i, đưa đẩy những bậc cao ni�n đi dần v�o M�A XU�N VĨNH CỬU, như lời thơ Huy-Cận:
�T�i sẽ đến trước mặt Người, Thượng Đế!
Để k�u than khi t�i đ� l�a đời;
Khi l� rụng v� hồn t�i đ� xế,
Sang b�n kia thế giới của lo�i người,
Trước Thượng Đế hiền từ t�i sẽ đặt,
Tr�i tim đau khổ h�o thuở trần gian.
T�i sẽ n�i: nầy đ�y l� nước mắt,
Ngọc đau buồn, nguy�n khối vẫn chưa tan.
Hỡi Thượng Đế! T�i c�i đầu trả lại,
Linh hồn t�i đ� một kiếp đi hoang,
Sầu đ� ch�n, xin Người th�i h�y h�i!
Nhận t�i đi, dầu địa ngục, Thi�n Đường.� (4)
Xin đọc tiếp trong Diễn ��n Gi�o D�n 15&16 - số �ặc Biệt Xu�n Qu� M�i