Mưa GỢI NHỚ
Ho�ng Minh H�ng
Mỗi lần trời mưa lại g�y nhớ
Một thủa xa xưa l�nh tiền đồn.
Cứ như trời mưa l� dai dẳng,
Giam ch�n rừng n�i buồn n�o hơn !
Buổi chiều mờ mịt mưa giăng mắc,
Tiếng v�ng đưa từ trại gia binh,
Chị l�nh ru con buồn như kh�c,
Lấy chồng bi�n trấn x�t phận m�nh!
Anh bạn thượng du khơi bếp lửa,
Ấm c�ng trao tay củ khoai l�i.
Thượng, kinh, mỗi người chia một nửa,
L� chia với nhau những ngọt b�i...
Con suối h�m n�o � Con suối cạn,
Mấy bữa trời mưa suối ngập đầy,
V� đ�u m� suối sục s�i giận ?
Ngả c�y, x� đ� tựa cơn say !
Người l�nh đang phi�n tr�n vọng g�c,
Lặng nh�n rừng n�i gi�p trời m�y.
Nghi�ng tay che gi� ch�m điếu thuốc,
Gởi buồn qua kh�i theo gi� bay.
Nhạt nh�a mưa xa mờ bu�n Thượng,
Nh� s�n ủ rủ dấu cơn sầu !
Đ�n tre ai g� mưa h�a nhịp,
Đường chiều im vắng tiếng m� tr�u.
Mưa rừng ! Thương ai n�o ai biết,
Vẩn vơ �m mộng một b�ng hồng.
Thư t�nh muốn viết � Kh�ng người nhận,
C� đơn ghế bố vẫn lạnh l�ng.
Người bạn truyền tin buồn mở m�y,
B�i ca thương l�nh nghe rất t�nh.
Ơi em th�nh phố l�n để thấy...
G�c rừng �kiến �m bất kiến h�nh�.
Trong mưa trong gi� nghe c�u h�t,
Nghĩ về th�n phận chợt tần ngần!
Mắt ngủ mắt thức chờ tin giặc,
Nhiều khi vọng đưa tiếng cọp gầm.
Tiền đồn bạn hữu ng�y xưa đ�,
C�n lại h�m nay được mấy người !
Mưa nay cũng giống mưa ng�y cũ,
M� người ! Th�i hỡi ! Nhớ chơi vơi ...