NHỚ NGƯỜI NẰM XUỐNG
(K�nh d�ng l�n anh linh CHIẾN SĨ TRẬN VONG)
Ho�ng Minh H�ng
Th�ng Mười Một tiết trời lạnh lẽo,
S�ng, trưa, chiều, khắp nẻo sương giăng,
Sương Thu nhuộm �a l� v�ng,
Gi� Thu bay l� ngập tr�n lối đi.
Ai c� qu�n � Thu về nhắc nhớ,
Đất trời Nam mấy
độ chiến chinh
Bao thế hệ hiến th�n m�nh,
Hy sinh nằm xuống giữ g�n non s�ng!
M�u Lạc Hồng trai h�ng oanh liệt,
Kh� Rồng Ti�n nữ kiệt anh thư,
Ng�n xưa cho tới b�y giờ,
D�ng cao h�o kh� che mờ trăng sao.
Con suối nọ m�u đ�o nhuộm đỏ,
C�nh đồng kia l� cỏ che xuơng,
Anh linh trong c�i v� thường
C� như l�n kh�i trầm hương la đ�?
Người nằm xuống cho ta được sống,
�i người đời! Sao ch�ng l�ng qu�n!
Ơn nghĩa kia phải b�o đền,
M� sao vắng lạnh nhang đ�n từ l�u!
Mang th�n x�c đi v�o chiến trận,
Cuộc thắng, thua, ai luận anh h�ng?
Đ�m nghe dế kh�c n�o n�ng,
Nhớ người nằm xuống! Chạnh l�ng bi ai!
C�u tri �n � Tượng đ�i tử sĩ,
Nghe chừng như tưởng dễ qu�n rồi!
V�ng hoa tưởng niệm! Than �i!
Trở th�nh m�y kh�i một thời xa xưa !