NHỮNG MẢNH ĐỜI VỤN VỠ

 

 Lm. Nguyễn Đức Th�ng, DCCT

 

    Một ng�y cuối th�ng 7.2003, t�i c� dịp gh� thăm họ Đạo C�i Rắn, huyện C�i Nước, tỉnh C� Mau. Đ�ng l� C�i Nước thật, chỗ n�o cũng đầy s�ng nước, s�ng lớn, k�nh nhỏ chằng chịt như chỉ tay. Ơ đ�y, người ta ở dưới nước nhiều hơn tr�n cạn, di chuyển tr�n nước, họp chợ tr�n nước, v�o m�a lũ dự lễ tr�n nước, sống bằng con t�m dưới nước.

 T�i được ph�n c�ng v�o nh�m đi thăm những người khuyết tật. Cha Hậu cho biết, ở v�ng n�y c� khoảng hơn 600 người khuyết tật do đủ mọi thứ nguy�n nh�n, do sốt bại liệt, đau l�ng hơn cả l� do thiếu hiểu biết. Ng�i x�t xa kể: một con b� 8 tuổi, nghịch dao đứt tay, b� mẹ xức dầu xanh, rồi lấy thun cột chặt ng�n tay n� lại. C�n b� nhức nhối, kh�c l�n kh�c xuống, ph�t n�ng lạnh. Mẹ n� đưa ra trạm x�, tưởng n� bị sốt r�t, y t� lấy thuốc ra ch�ch. Về nh� n� c�ng sốt bạo hơn, đưa ra C� Mau, b�c sĩ ph�t hiện ng�n tay đ� bị hoại tử, quyết định th�o khớp, th�nh người khuyết tật.

 

 Im lặng một l�t như để nuốt lấy nỗi khốn c�ng của người d�n v�ng s�ng nước, cha lại tươi cười kể: �T�i cũng thuộc loại khuyết tật v� ngu dốt đấy �ng ạ! Tai điếc. Mắt l�a. M�nh thấy mắt m�nh c�ng l�c c�ng yếu đi, cứ để thế, kh�ng chịu đi kh�m, đến l�c qu� ra, v�o nh� thương Saint Paul, b�c sĩ xem xong, tuy�n bố: �Hết thuốc, sao để đến giờ n�y mới đi kh�m! Đ�nh chịu th�nh khuyết tật. Th�i �ng đi đi cho biết!�

 

T�i bước xuống một chiếc vỏ nhỏ, s�u người ngồi vừa kh�t, bắt đầu l�nh đ�nh tr�n gi�ng nước đục ngầu ph� sa. Đi được một qu�ng, vỏ tắp v�o bờ. D� s�u trưởng đo�n n�i: �M�nh v�o nh� anh H�! Anh n�y bị bại liệt�.

 

Ở đ�y, nh� n�o cũng giống nh� n�o, chỉ kh�c ở chỗ, người kh� th� nh� lớn, người ngh�o, nh� nhỏ. Tr�n lợp l� dừa nước, hai b�n cũng l� dừa nước. Nền đất nhấp nh�, lồi l�m. Giữa nh� k� một bộ v�n mốc meo, cũ x�, b�n cạnh l� một c�i giường, thỉnh thoảng mới c� nh� c� được bộ b�n ghế loại xo�ng. V�ch ngăn giữa nh� trong với nh� ngo�i l� hai c�i tủ k�nh, vẽ vời đủ thứ tr�i c�y, h�nh ảnh, m�u sắc l�e loẹt như h�ng m�. Một tủ đựng quần �o, một tủ đựng ch�n b�t. Ch�n b�t chỉ để ph� trương �t ai lấy ra d�ng. Ph�a trước trống huếch, trống ho�c, kh�ng cửa, kh�ng r�m.

 

Thấy vỏ l�i tắp v�o, một b� cụ ngo�i s�u mươi tuổi, bước ra s�n: �Ch�o d� S�u�. Năm s�u đứa trẻ, đứa th� c� quần lại kh�ng mặc �o, đứa th� c� �o lại kh�ng c� quần, cũng theo ra, theo v�o, d�n mắt nh�n, rồi leo l�n v�n, ch�u đầu h�ng chuyện.
 

- H� c� nh� kh�ng, b�? D� S�u hỏi.
      - N� mới ra vu�ng. Tội nghiệp! Qu� vậy chớ ng�y n�o cũng phải ra vu�ng đ� d� S�u ơi.

Chủ nh� l� một �ng l�o xấp xỉ 70, m�nh mặc mỗi chiếc quần đ�i nh�u n�t, để lộ cả th�n m�nh mốc meo.

    - Cụ được mấy người con? t�i hỏi.
    - Được bốn đứa, c� gia đ�nh hết rồi, c�n mỗi thằng �t, bị tật, tội nghiệp gh� h�!
    - Cụ được bao nhi�u tuổi rồi?
    - T�i sinh hồi kh�ng chiến, r�y hổng biết nhi�u nữa!

 

Một em b� ba, bốn tuổi, mắt c�n ng�i ngủ, nh�n t�i bẽn lẽn, giơ tay �m lấy, rồi �p s�t mặt v�o đ�i �ng l�o. Đ�i mắt �ng vẫn lơ đễnh nh�n ra b�n ngo�i, như mong, như ng�ng chuyện g�. Mọi người lục tục k�o nhau đi, t�i cũng đứng dậy, đi theo. Mặt trời đ� l�n cao, nắng đốt r�t mặt người. Nước vẫn trơ trơ đục ngầu.
      

 Người thứ hai l� một thanh ni�n bị bại một ch�n, đ� hai mươi lăm tuổi, r�u ria l�n ph�n m� d�ng chỉ bằng một đưa trẻ mười hai, cao chưa nay 1 m�t. Nh� n�y đầy v�ng hoa người chết. Hỏi ra mới biết m� anh mới qua đời. D� S�u nh�n t�i n�i: �Anh n�y đ� bắt đầu đi học.� Vỗ về anh xong, đang quay ra vỏ, bỗng d� ngo�i lại hỏi: �B� cụ nh� b�n cạnh c�n sống kh�ng, �ng Ch�n?�
    - Dạ c�n, d� S�u.
 

Cả đo�n lại rẽ bước sang ngang. Một con ch� ướt như chuột lột, đang ở ngo�i s�n, chạy vội v�o trong ngưỡng cửa, ngước đầu l�n, nhắm mắt, tru tr�o. Tiếp ch�ng t�i l� một c� g�i, tuổi trạc hai mươi, trắng trẻo, xinh xắn.
    - Ngoại c�n sống kh�ng con ?
    - Dạ c�n.
    - Cho d� S�u thăm ngoại c�i coi.

 

C� g�i v�n chiếc m�n gi� cũ n�t, n�i: �D� S�u chờ ch�t, đang l�m vệ sinh cho ngoại�. V�i ph�t sau, c� v�n m�n gi�, nh�t v�o khe cửa, n�i: �Xong rồi, d� S�u ơi!�

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đ�n Gi�o D�n số 25 th�ng 11/2003 trang 93)

Trở lại Trang Nh�: