CHỨNG NH�N ĐỜI SỐNG & CHỨNG NH�N CH�A KIT�
Antonius Phạm Tất Hanh
Chứng Nh�n Đời Sống
Diana thương mến,
Cảm ơn Em v� gia đ�nh đ� tới dự buổi lễ bế giảng Trường Việt Ngữ để c� dịp
ch�o từ biệt bạn hữu v� t�i v� đ�y l� năm học cuối c�ng của em trước khi bước
v�o ngưỡng cửa đại học. Tiếc rằng ng�y cuối c�ng ch�ng ta đều qu� bận rộn với
những nghi lễ ph�t phần thưởng v� c�c tiết mục văn nghệ của buổi lễ n�n t�i đ�
chưa c� đủ th� giờ trả lời cho em về những c�u hỏi m� em đ� thắc mắc muốn biết
về Qu� Hương Việt Nam v� l� do tại sao ch�ng ta c� mặt tr�n mảnh đất tạm dung
n�y. T�i muốn nh�n dịp nghỉ h� n�y gởi tới em một v�i suy nghĩ ngắn ngủi với
hy vọng giải đ�p một phần n�o những thắc mắc của em m� t�i đ� chưa n�i hết trong
lớp học. T�i cũng cảm ơn em v� c�c bạn đ� cố gắng rất nhiều trong việc ho�n tất
những b�i tập tiếng Việt h�ng tuần trong năm học để nhờ đ� em đ� c� thể tự h�o
viết được những suy nghĩ của m�nh bằng tiếng Việt trong b�i thi cuối kh�a ni�n
học n�y.
Cảm ơn ba mẹ em d� lu�n tất bật với cuộc mưu sinh h�ng ng�y với nhiều cạnh tranh v� kh� khăn tr�n đất Mỹ vẫn quan t�m tạo điều kiện tốt cho em tới trường học Việt Ngữ v�o những ng�y nghỉ cuối tuần. Ch�nh những hy sinh đ� đ� gi�p ch�ng t�i th�m phấn khởi tiếp tục c�ng việc truyền đạt tiếng mẹ cho c�c em. Mong rằng nay mai khi l�n đại học em sẽ c� dịp t�m hiểu th�m về gia t�i tiếng Mẹ của ch�ng ta để rồi em sẽ thấy y�u tiếng n�i, qu� hương v� đồng b�o của m�nh hơn v� dĩ nhi�n em sẽ cống hiến, phục vụ nhiều hơn cho một tổ quốc Việt Nam thực sự tự do, d�n chủ v� ph� cường như em hằng mơ ước.
Diana th�n y�u,
Đ� hơn một lần t�i n�i với c�c em trong lớp học rằng đ�u phải t�nh cờ m� ch�ng ta lại gặp nhau trong c�i lớp học Việt ngữ v�o mỗi s�ng chủ nhật h�ng tuần. Ba Mẹ em lu�n muốn em n�i được tiếng Việt như một phương tiện để gi�p em t�m lại căn t�nh v� bản sắc văn h�a Việt m� qua đ� em c� thể tự h�o về gi�ng giống v� cội nguồn tổ ti�n Việt Nam của m�nh giữa m�i trường đa-chủng v� đa văn h�a tr�n đất nước Hoa-Kỳ nơi em đ� ch�o đời v� đang trưởng th�nh như những c�ng d�n Hoa-Kỳ ch�nh gốc. Tuy nhi�n đ�u phải em cũng như phần lớn c�c em kh�c trong lớp học hiểu được sự cần thiết phải học tiếng Việt ngay từ l�c đầu m� ch�nh em c� lần n�i với t�i rằng em đi học tiếng Việt bởi v� ba mẹ muốn em đi chứ thực sự em cảm thấy kh�ng mấy th�ch đi học, nhất l� v�o những ng�y nghỉ cuối tuần c�n c� nhiều �fun things� kh�c để em vui chơi với những người bạn Mỹ c� c�ng sở th�ch v� n�i c�ng một ng�n ngữ tiếng Anh với em th� c� vẻ hợp l� hơn, phải kh�ng em ?
Viết tới đ�y t�i mới chợt nhớ ra l� em đ� y�u cầu viết những kinh nghiệm kh� qu�n của t�i về những trại t� cải tạo m� t�i đ� trải qua tại Việt Nam � m� phải viết bằng tiếng Anh th� em mới h�nh dung được v� nếu t�i cứ tiếp tục viết bằng tiếng Việt như t�i th�ch th� e rằng em kh�ng c�n đủ ki�n nhẫn để tra tự điển v� đọc hết l� thư của t�i. T�i thực sự bối rối kh�ng biết c� n�n ngừng ở đ�y để bắt đầu l� thư bằng tiếng Anh kh�ng. Th�i th� đ�nh chiều em từ đoạn n�y trở đi t�i sẽ viết bằng thứ tiếng Anh gi�o khoa cổ lỗ m� t�i đ� học từ hơn ba thập ni�n trước ở trường Trung Học tại Việt Nam. C�u chuyện n� bắt đầu như thế n�y:
Dear Diana,
It�s hard to tell you a complete story about my unforgetable experiences of the so-called communist reeducation camps in Vietnam. But I�ll try to tell you as much as I can remember at this moment. I wish I could forget those terrible things about nasty communism that has been thrown into the trash can of the world history by the very commun-ists in Soviet Union and in other East-European countries as you know. Roughly speaking the story goes like this.
The rapid and unexpected fall of the South Vietnam regime on April 30, 1975 was the most tragical event of my life. It took me to several communist prisons, the so-called trại cải tạo reeducation camps, where I went through many miserable experiences that made me a disillusioned man, and now an inevitable refugee in the United States..
As a young officer of 33 years and like many other young men in South Vietnam Army in 1975, I was really shocked and ashamed to hear Saigon Radio announce South Vietnam government�s unconditional surrender to communist forces on the gloomy morning of April 30, 1975, while thousands of our friendly soldiers and I were still holding weapons to defend our military units around Saigon, our former national capital. The event took place so quickly and unexpectedly that many of our friendly combat units - rangers, paratroppers and marines � couldn�t believe we were so easily defeated. So we continued fighting until the first communist armed tanks moved into Saigon. From my last military unit, the Armed Forces Language School (Trường Sinh Ngữ Qu�n Đội), with some other servicemen and young officers on duty, I sat stunned for about half an hour, thinking of my old father and handi-capped mother and at last decided to go back home right away, even though Saigon was then a hell of chaotic sounds: shooting, crying and screaming. I felt so unhappy, desperate and worried that I was not able to be afraid of danger and death any more.
(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đ�n Gi�o D�n số 27 th�ng 1&2/2004 trang 50)