NHÀ NƯỚC C�̀N THỎA MÃN nhu c�̀u t�n giáo của người d�n

Nguy�̃n Chính K�́t

 

T�n giáo là m�̣t nhu c�̀u tự nhi�n và r�́t lớn của con người

 

Con người được c�́u tạo bởi v�̣t ch�́t và tinh th�̀n, đó là đi�̀u kh�ng ai có th�̉ phủ nh�̣n được. Từ đó, con người có hai loại nhu c�̀u t�̉ng quát: nhu c�̀u v�̣t ch�́t và nhu c�̀u tinh th�̀n. M�̃i loại nhu c�̀u t�̉ng quát này lại chia ra làm nhi�̀u loại nhu c�̀u nhỏ hơn. Mọi nhu c�̀u nhỏ hơn này lại chia thành nhi�̀u loại nhỏ hơn nữa. Con người chỉ được hạnh phúc khi những nhu c�̀u có thực và tự nhi�n được thỏa mãn.

 

Nhu c�̀u tinh th�̀n � m�̣t trong hai nhu c�̀u t�̉ng quát và lớn nh�́t của con người � bao g�̀m nhu c�̀u t�m linh hay t�n giáo. Chính vì th�́, t�n giáo đã xu�́t hi�̣n từ r�́t sớm, cho dù ban đ�̀u có nhu�́m khá nhi�̀u tính m� tín trong đó. Nhưng d�̀n d�̀n khi các m�n khoa học phát tri�̉n, con người càng ngày càng nh�̣n thức và loại trừ được được những m� tín có trong các t�n giáo. Tương tự như nhu c�̀u ăn u�́ng: trong các loại thức ăn, có những thức ăn đ�̣c. Ngay cả trong m�̣t loại thức ăn được gọi là b�̉, v�̃n có những m�̀m đ�̣c hại trong đó. Nhưng d�̀n d�̀n, con người bi�́t được những ch�́t đ�̣c có trong đó đ�̉ có th�̉ loại trừ hoặc kh�ng ăn. Kh�ng th�̉ vì bi�́t thức ăn có l�̃n ít nhi�̀u ch�́t đ�̣c mà đành phải nhịn đói. Vì nhịn đói kh�ng chịu ăn thì còn nguy hi�̉m hơn cả ăn những thức ăn có l�̃n ít nhi�̀u ch�́t đ�̣c trong đó.

 

Nhà nước Vi�̣t Nam hi�̣n nay đang vi phạm quy�̀n tự do t�n giáo

 

T�i mu�́n nói l�n đi�̀u này nh�n vụ chính quy�̀n đàn áp Giáo H�̣i Tin Lành tại rạp Qu�́c Thanh, 271 đường Nguy�̃n Trãi, qu�̣n 1, chi�̀u thứ năm, ngày 4-3-2004 vừa qua (xin Ch�́ng Tin Lành, t�̣i ác ch�̀ng l�n t�̣i ác� của Người Trong Cu�̣c vừa được đăng tr�n nhi�̀u trang web).

 

T�i kh�ng phủ nh�̣n sự vi phạm lu�̣t t�n giáo của các tín đ�̀ Tin Lành trong vụ này, vì trong lu�̣t pháp nhà nước hi�̣n nay có đi�̀u lu�̣t đòi bu�̣c các tín đ�̀ t�n giáo phải sinh hoạt t�n giáo tại những nơi đã được lu�̣t pháp quy định. Nhưng rõ ràng vi�̣c họ phải sinh hoạt t�n giáo tại những nơi kh�ng thích hợp như th�́ này là m�̣t vi�̣c b�́t đắc dĩ đ�́i với họ, vì họ kh�ng còn cách nào khác nhau hơn. Nhà nước đã kh�ng tạo đi�̀u ki�̣n đ�̉ họ có những nơi thờ phượng hợp pháp.

 

N�́u nhà nước kh�ng tạo đi�̀u ki�̣n đ�̉ họ có được những nơi sinh hoạt t�n giáo m�̣t cách hợp pháp, thì chính quy�̀n đã vi phạm m�̣t đi�̀u khoản căn bản trong chính hi�́n pháp của mình. Hi�́n pháp năm 1992, đi�̀u 3 ghi: Nhà nước bảo đảm và kh�ng ngừng phát huy quy�̀n làm chủ v�̀ mọi mặt của nh�n d�n, thực hi�̣n mục ti�u d�n giàu nước mạnh, xã h�̣i c�ng bằng, d�n chủ, văn minh, mọi người có cu�̣c s�́ng �́m no, hạnh phúc, có đi�̀u ki�̣n phát tri�̉n toàn di�̣n; nghi�m trị mọi hành đ�̣ng x�m phạm lợi ích của t�̉ qu�́c và của nh�n d�n�. Theo tinh th�̀n đi�̀u 3 của Hi�́n Pháp vừa n�u, thì nhà nước phải bảo đảm cho mọi người được �́m no, hạnh phúc, có đi�̀u ki�̣n phát tri�̉n toàn di�̣n, trong đó có nhu c�̀u sinh hoạt và phát tri�̉n t�n giáo. Và cũng theo đi�̀u 3 này, nhà nước có b�̉n ph�̣n nghi�m trị mọi hành đ�̣ng x�m phạm lợi ích của t�̉ qu�́c và của nh�n d�n, trong đó bao g�̀m cả vi�̣c trừng trị những hành đ�̣ng vi phạm quy�̀n tự do t�n giáo của người d�n.

 

N�́u nhà nước đòi bu�̣c các tín đ�̀ t�n giáo phải sinh hoạt t�n giáo tại những nơi được quy định, thì đúng ra nhà nước phải tạo đi�̀u ki�̣n đ�̉ họ có được những nơi quy định �́y. Nhưng tr�n thực t�́, m�̣t đằng nhà nước c�́m sinh hoạt t�n giáo ở những nơi kh�ng phải là nhà thờ, nhà nguy�̣n� đằng khác nhà nước lại kh�ng tạo đi�̀u ki�̣n cho người d�n có đủ những nơi quy định hợp pháp đ�̉ thực hi�̣n nhu c�̀u bức thi�́t �́y.

 

Làm như th�́ có khác gì cha mẹ ở trong nhà m�̣t đằng c�́m con cái kh�ng được học hành ở những nơi kh�ng phải là phòng học, kh�ng được ăn u�́ng ở những nơi kh�ng phải là phòng ăn; đằng khác lại kh�ng tạo cho chúng những nơi �́y, mà cũng kh�ng cho phép chúng tạo n�n những nơi �́y. Từ đó ắt phát sinh tình trạng bu�̣c chúng phải học ở những nơi kh�ng phải là phòng học, ăn ở những nơi kh�ng phải là phòng ăn, vì nhu c�̀u học hành, ăn u�́ng là m�̣t nhu c�̀u c�́p bách kh�ng th�̉ kh�ng thỏa mãn. Khi kh�ng có những nơi đ�̉ học, phòng đ�̉ ăn, mà lại nghi�m c�́m chúng, đánh đ�̣p chúng tàn nh�̃n khi chúng ăn hay học ở những nơi kh�ng thích hợp thì th�̣t là phi lý. Đi�̀u này cho th�́y rõ ràng rằng b�̣c cha mẹ �́y mu�́n d�̀n con cái mình vào th�́ kẹt đ�̉ có cớ đánh đ�̣p hành hạ chúng, và chẳng h�̀ thương y�u chúng chút nào.

 

Cũng v�̣y, khi kh�ng tạo đi�̀u ki�̣n cho các tín đ�̀ t�n giáo được x�y nhà thờ, th�̣m chí khi họ x�y xong lại còn đem c�ng an đ�́n gi�̣t s�̣p, mà lại kh�ng cho phép họ sinh hoạt t�n giáo ở những nơi khác, th�̣m chí còn đánh đ�̣p khủng b�́ họ khi họ sinh hoạt như th�́, thì rõ ràng là nhà nước kh�ng có thi�̣n chí t�n trọng quy�̀n tự do t�n giáo của người d�n. Chẳng hạn như hai trường hợp tương tự mới đ�y mà r�́t nhi�̀u người đã bi�́t qua các mạng internet:

� vi�̣c quy�́t t�m gi�̣t s�̣p nhà thờ Tin Lành của mục sư Trương Văn Ngành � vừa được x�y dựng l�n m�̣t cách hợp pháp chi�́u theo những lu�̣t l�̣ của nhà nước � ở phường An Bình, qu�̣n 2, nhưng kh�ng thành c�ng vì sự quy�́t tử bảo v�̣ nhà thờ của các tín đ�̀ Tin Lành, vào tháng 6 và 7 năm 2003.

� vi�̣c gi�̣t s�̣p nhà nguy�̣n Tin Lành của mục sư Nguy�̃n C�ng Chính tại thơn Kon-Rờ-Bàng xã Quang Vinh, tỉnh Kontum vào ngày 16-1-2004. C�ng bằng mà nói, vi�̣c x�y dựng ng�i nhà dùng đ�̉ sinh hoạt t�n giáo này cũng chỉ hoàn toàn nằm trong khu�n kh�̉ hợp pháp của nhà nước.

� Còn bi�́t bao những vụ gi�̣t s�̣p nhà thờ tương tự như v�̣y xảy ra ở tr�n đ�́t nước ta.

Qua những chuy�̣n xảy ra như th�́, mọi người đ�̀u có th�̉ hi�̉u là nhà nước mu�́n bóp nghẹt nhu c�̀u t�n giáo của người d�n.

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đ�n Gi�o D�n số 29 th�ng 4/2004 trang 66)

Trở lại Trang Nh�: