Thơ Gió Chướng
Cu�̀ng Phong
Đem v�̀ mà trải chi�́u hoa cho ng�̀i*
Đó là chuy�̣n của m�̣t thời
Cháu con Trưng, Tri�̣u, được đời suy t�n
Vì chưng nàng đẹp, nàng dòn
Đảm đang mọi vi�̣c, ch�̀ng con được nhờ
M�̣t tay cắp nách con thơ
Cơm s�i, lửa tắt, lợn chờ cho ăn,
M�̣t tay vu�́t má, xoa cằm
Anh ch�̀ng ng�̀i đợi cái ph�̀n dành ri�ng.
Tuy rằng túi bụi li�n mi�n
Nhưng nàng v�̃n cứ đi�̀m nhi�n lo tròn
Bi�̉u dương m�̣t t�́m lòng son
Ngàn năm bia mi�̣ng v�̃n còn ngợi ca.
Từ khi �cách mạng� n�̉ ra
Chị em được bỏ cửa nhà ra đi
Rừng s�u núi thẳm n�̀ chi
D�n c�ng è c�̉, ngày v�̀ xa xăm
�Đường Mòn� đi tít mù tăm
Bao th�n li�̃u y�́u đã nằm rã th�y
Ai may thoát
được ch�́n này
Da vàng, bụng ỏng, mặt mày xác xơ
Trở v�̀ qu� cũ ngu ngơ
Xu�n thì qúa lứa, ai chờ mà mong?
Đời mình th�i th�́ đã xong
Mong đời con cháu thong dong thanh nhàn
Nào dè cái ki�́p đa đoan
Gặp b�̀y lãnh đạo chỉ toàn ngựa tr�u
Giỏi ngh�̀ đè c�̉, cưỡi đ�̀u
Bu�n d�n, bán nước, làm gi�̀u b�́t nh�n
Mặc cho xã h�̣i v� lu�n
Mặc cho phụ nữ bán th�n, hủy đời
Nhi�̀u em năm bảy tu�̉i trời
Bán qua bi�n giới cho người truy hoan
Gái qu� làm vợ Đài Loan
Mua m�m đ�m thủng, lại toan ki�́m lời
Bắt đi làm gái chơi bời
Bán rao tr�n �web� cho người trả, mua.
Trong khi gái Vi�̣t te tua
Những người hữu trách làm ngơ, lượm ti�̀n
Hỡi ơi! Cùng g�́c t�̉ ti�n
Mà sao nỡ đ�̉ oan khi�n ch�́t ch�̀ng?
Có bao giờ kh�̉ th�́ này kh�ng
Ti�́t trinh đem đ�̉i l�́y đ�̀ng đ� la?
Ti�́ng rằng giòng dõi con nhà
Gặp thời qu�́c nạn hóa ra con hèn.
Xin Bà Trưng, Tri�̣u thương tình
Mau mau vặn c�̉ cả đám �Ba Đình� nhi�̃u nhương.
�
(*) Ca dao