Thơ Gió Chướng
Cu�̀ng Phong
Chúa Gi�su thuở bình sinh
Kh�ng bao giờ tự xưng mình là �cha�
Xưng �th�̀y� đ�̉ d�̣y người ta
Chỉ t�n vinh m�̣t Chuá Cha tr�n trời.
D�n ta truy�̀n th�́ng rạng ngời
Gọi �th�̀y� những vị lánh đời, đi tu
Th�́ là kính trọng qúa dư
Th�̀y tu, th�̀y d�̣y, còn chưa bằng lòng?
�Mon père� ti�́ng Pháp t�ng c�ng
�Father� là ti�́ng �L�ng H�̀ng�(1) ki�u căng
Nhưng khi trò truy�̣n, nói năng
Dùng �I, You� cũng ngang bằng �toa, moa�(2)
Kh�ng ai v�̃ ngực xưng �cha�
Như d�n Giao Chỉ nhà ta khác người.
Lúc nh�n danh Đức Chúa Trời
Xưng �cha� ban phép, được th�i, cứ làm.
Nhưng khi h�̣i họp, lạm bàn,
Khi b�n bàn ti�̣c nh�̀m nhoàm u�́ng ăn
Khi thăm, khi hỏi �n c�̀n
Xưng �cha� th�́y nó kém ph�̀n khi�m cung
Gặp người đáng tu�̉i cha �ng
Xưng �cha� có ngượng m�̀m kh�ng, thưa ngài?
Xá chi cái ti�́ng b�̀ ngoài
B�̀ trong mới bi�́t đức, tài ra sao!
Sự đời danh vọng càng cao
Thì khi trượt cẳng ngã nhào càng đau.
T�ng Đ�̀ lo trước, vui sau
�Ti�n ưu, h�̣u lạc�(3) mới h�̀u xứng danh
Cứ theo gương Chúa thực hành
Làm �th�̀y� thi�n hạ ngon lành hơn �cha�. �
---------------------------
(1) L�ng h�̀ng: H�̀ng mao. Ti�́ng người xưa gọi d�n Ăng-l�
(2) Toa, moa: ti�́ng Pháp �toi, moi� có nghiã �anh, t�i�
(3) Do c�u �ti�n ưu thi�n hạ chi ưu, h�̣u lạc thi�n hạ chi lạc�: lo trước cái lo của người đời, vui sau cái vui của người đời.