ĐỨC TIN VÀ CHÍNH TRỊ

(Chỉ D�̃n Tín Lý V�̀ M�̣t S�́ V�́n Đ�̀ Li�n Quan Đ�́n
 Sự Tham Gia Của Người C�ng Giáo Trong Đời S�́ng Chính Trị)

H�̀ng Y Joseph Ratzinger &  Gm. Tarcisio Bertone, SDB � �ặng Minh An chuy�̉n ngữ

B�̣ Giáo Lý Đức Tin sau khi nh�̣n được ý ki�́n của H�̣i Đ�̀ng Giáo Hoàng v�̀ Giáo D�n đã quy�́t định rằng th�̣t là thích hợp đ�̉ c�ng b�́ văn bản Những Chỉ D�̃n Tín Lý V�̀ M�̣t S�́ V�́n Đ�̀ Li�n Quan Đ�́n Sự Tham Gia Của Người C�ng Giáo Trong Đời S�́ng Chính Trị.

Chỉ d�̃n này được chuy�̉n đ�́n các Đức Giám Mục C�ng Giáo và cách đặc bi�̣t đ�́n những chính trị gia C�ng Giáo và t�́t cả các tín hữu được mời gọi tham gia trong đời s�́ng chính trị tại các xã h�̣i d�n chủ.

I. M�̣t giáo hu�́n li�n tục

1. Trong giòng lịch sử 2000 năm qua, sự d�́n th�n của người Kit� hữu trong th�́ gian đã được th�̉ hi�̣n bằng nhi�̀u hình thức khác nhau. M�̣t trong những hình thức này là vi�̣c d�́n mình vào đời s�́ng chính trị: Những Kit� hữu, như m�̣t tác giả của Giáo H�̣i ti�n khởi đã khẳng định, "làm trọn vai trò của người c�ng d�n". [1] Trong s�́ các vị thánh, Giáo H�̣i t�n kính nhi�̀u vị nam nữ đã phụng sự Thi�n Chúa qua vi�̣c quảng đại d�́n th�n trong lãnh vực chính trị cũng như trong vi�̣c đi�̀u hành đ�́t nước. Trong s�́ những vị �́y phải k�̉ đ�́n Thánh Thomas More, vị đã được tuy�n phong làm Quan Thày của các nhà C�̀m Quy�̀n và Chính Trị Gia, từng l�́y máu của mình đ�̉ bảo v�̣ "ph�̉m giá b�́t khả phủ nh�̣n của lương t�m con người" [2] B�́t ch�́p nhi�̀u hình thức áp lực t�m lý phải chịu, Thánh Thomas More đã từ ch�́i kh�ng chịu lùi bước, kh�ng từ bỏ "lòng trung tín ki�n vững với quy�̀n bính và các định ch�́ hợp pháp" soi sáng cho ngài; Thánh nh�n đã dùng cu�̣c s�́ng và cái ch�́t của mình đ�̉ giảng dạy rằng "con người kh�ng th�̉ tách rời Thi�n Chúa, và chính trị kh�ng th�̉ tách bi�̣t với lu�n lý"[3]

Th�̣t là đáng khích l�̣ khi th�́y trong các xã h�̣i d�n chủ ngày nay, trong m�̣t b�̀u khí của tự do th�̣t sự, mọi người được tạo đi�̀u ki�̣n tham gia đi�̀u hành gu�̀ng máy chính trị. [4] Trong những xã h�̣i như v�̣y, người Kit� hữu cũng như kh�ng phải Kit� hữu được k�u mời tham gia vào đời s�́ng chính trị như nhau. Th�̣t v�̣y, t�́t cả mọi người có th�̉ đóng góp, qua vi�̣c đ�̀u phi�́u trong các cu�̣c tuy�̉n cử đ�̉ chọn các nhà làm lu�̣t và những người đi�̀u hành đ�́t nước, và trong các phương th�́ khác nữa, cho vi�̣c phát tri�̉n các giải pháp chính trị và các lựa chọn hợp pháp mà, theo ý ki�́n họ, sẽ đem lại lợi ích chung. [5] Đời s�́ng d�n chủ chẳng có ích gì n�́u kh�ng có sự tham gia tích cực, có trách nhi�̣m và quảng đại của mọi người, "mặc dù trong sự dị bi�̣t và đ�́i l�̣p v�̀ hình thức, mức đ�̣, nghĩa vụ và trách nhi�̣m" [6]

Bằng vi�̣c chu toàn các nghĩa vụ d�n sự của mình, "theo lương t�m của m�̣t người Kit� hữu", [7] hợp với các giá trị Kit� Giáo, người tín hữu thi hành c�ng vi�̣c xứng hợp của mình là đem các giá trị Kit� Giáo vào trong các tr�̣t tự tr�̀n th�́, trong khi t�n trọng bản ch�́t và sự trung l�̣p đúng đắn của tr�̣t tự này, [8] và hợp tác với các c�ng d�n khác theo khả năng và trách nhi�̣m chuy�n bi�̣t của họ.[9] H�̣ quả của giáo hu�́n căn bản từ C�ng Đ�̀ng Vatican II này là " người tín hữu kh�ng bao giờ được từ bỏ sự tham gia của họ trong 'đời s�́ng c�ng c�̣ng', nghĩa là, trong các lãnh vực khác nhau v�̀ kinh t�́, xã h�̣i, l�̣p pháp, hành pháp và văn hóa, nhằm đem lại lợi ích chung cách cụ th�̉ và hợp pháp".[10] Đi�̀u này bao g�̀m sự đ�̀ cao và bảo v�̣ các thi�̣n ích như hòa bình, tự do và bình đẳng, t�n trọng đời s�́ng con người và m�i trường s�́ng, c�ng lý và tình li�n đới.

Bản Chỉ D�̃n này kh�ng c�́ ý nhắm đ�́n vi�̣c trình bày toàn b�̣ giáo hu�́n của Giáo H�̣i v�̀ v�́n đ�̀ này, m�̣t v�́n đ�̀ đã được Sách Giáo Lý Giáo H�̣i C�ng Giáo tóm lược những đi�̉m chính y�́u, mà chỉ nhắm đ�́n vi�̣c nhắc lại m�̣t s�́ những nguy�n tắc xứng hợp với lương t�m Kit� hữu, những nguy�n tắc soi sáng cho vi�̣c tham gia của người C�ng Giáo trong những xã h�̣i d�n chủ.[11] Sự xu�́t hi�̣n của những h�̀ nghi và những l�̣p trường g�y tranh cãi trong thời gian g�̀n đ�y, mà thường là do áp lực của các bi�́n c�́ tr�n th�́ giới, khi�́n c�̀n phải làm rõ m�̣t s�́ y�́u t�́ quan trọng của giáo hu�́n Giáo H�̣i trong lãnh vực này.

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đ�n Gi�o D�n số 30 th�ng 5/2004 trang 6)

Trở lại Trang Nh�: