Nh�n Ngày Hi�̀n M�̃u 9-5-2004
Di�̃n Đàn Giáo D�n xin thương m�́n kính chúc
t�́t cả những phụ nữ mang thi�n chức làm MẸ
được tràn đ�̀y ni�̀m vui hạnh phúc b�n đàn con cháu
Tr�̀n Phong Vũ
Mẹ t�i đó, đ�i mắt già đong l�̣,
Ti�̃n đưa t�i m�̣t sớm bi�̣t qu� hương.
Dáng hao g�̀y vì trăm nhớ nghìn thương,
Nhòa năm tháng vùi s�u vào kỷ ni�̣m.
T�i bi�́t lắm lòng mẹ già như bi�̉n,
Thương cháu con tr�i giạt ở ven trời.
Mắt l�̣ nhòa mi�̣ng nói chẳng n�n lời,
Mùa chớm hạ sao lòng t�i lạnh giá!
Từ đ�u đó những giọt s�̀u lã chã,
Bi�́t từ đ�y vĩnh vi�̃n phải xa người.
Lời nguy�̣n c�̀u th�̀m lặng nở tr�n m�i,
Và dĩ vãng l�̀n v�̀ mang thương đau da di�́t!
Ngày xưa �́y, những ngày xưa tưởng ti�́c,
Ti�́ng ru hời của mẹ m�̣t thời xa.
T�i lớn l�n trong nhung g�́m lụa là,
Trong ti�́ng kinh chi�̀u, h�̀n ca dao, c�̉ tích.
Mẹ t�i đó,
Người thi�́u phụ của m�̣t thời xu�n sắc,
Qu�n th�n mình nu�i dạy m�̣t đàn con.
Tháng năm qua tình mẹ mãi vu�ng tròn,
T�i v�̃n nhớ những chi�̀u mưa qu� ngoại.
�i những chi�̀u mưa, những chi�̀u bu�̀n t� tái!
Gọi nhớ thương v�̀ mẹ những ngày xa.
N�̣i Lang xưa, Trung Đ�̀ng cũ nhạt nhòa, (*)
B�n g�́i mẹ qu�̉n quanh kh�ng rời bước.
T�i nhớ mãi m�̣t chi�̀u xu�n năm trước,
Mẹ tìm sang qu� ngoại đón t�i v�̀.
Người �m t�i đ�i mắt l�̣ đ�̀m đìa,
(Sung sướng quá được làm con của mẹ)
Đ�̉ được u�́ng những lời kinh ti�́ng k�̣,
Lời ca dao, c�̉ tích, ngọt như trăng.
Vượt thinh kh�ng bay tới t�̣n cung hằng,
H�̀n mở cửa đón ngu�̀n vui b�́t t�̣n.
H�m nay đ�y,
�..nơi phưong trời l�̣n đ�̣n,
Thương nhớ người t�i ghép v�̣i v�̀n thơ.
Bóng hình xưa mu�n ki�́p chẳng phai mờ,
Cho dĩ vãng nạm vàng mu�n kỷ ni�̣m.
T�i ngợi ca những t�́m lòng của bi�̉n,
Và tạ ơn Đ�́ng Chủ T�̉ mu�n loài.
Đã cho t�i m�̣t người mẹ tuy�̣t vời,
Đ�̉ hạnh phúc khi g�̀n
�..và nhớ thương khi cách bi�̣t. �
(*) Địa danh hai làng thu�̣c mi�̀n duy�n hải, Thái Bình