Những Kẻ Đ�nh Cắp M�a Xu�n
Phạm Minh-T�m
Theo sự vận-h�nh của thi�n-nhi�n, lại một m�a xu�n nữa của đất trời đ� đến, đến với mọi người ở khắp mọi nơi tr�n mặt đất. Đ� l� thời-gian của mấy th�ng m� thời-tiết đẹp nhất trong năm gọi l� m�a xu�n. Từ hoa l�, cỏ c�y đến mưa nắng đều tươi vui v� dịu nhẹ hơn c�c m�a kh�c. V� vậy, chữ "xu�n" đ� trở th�nh một thứ h�nh-dung-từ chỉ mang nghĩa tươi tốt, đẹp l�nh m� th�i. Rồi cũng từ � nghĩa n�y, người ta đ� d�ng chữ "xu�n" theo nghĩa rộng hơn để diễn-tả những thực-tại tốt đẹp của cuộc sống con người trong nhiều kh�a-cạnh, nhiều l�nh-vực của c�-nh�n, của tập-thể v� ngay của cả một d�n-tộc hay một cộng-đồng nh�n-loại. Chẳng hạn, khi n�i đến m�a xu�n của đời người ch�nh l� khi con người đ� "vừa � toại t�m" về m�nh v� với người. M�a xu�n của ch�nh m�nh chỉ c� khi trong l�ng kh�ng c� những ray-rứt, dằn vặt; kh�ng c�n những trăn-trở hay �u-sầu, lo-lắng.
C�ng với thi�n-nhi�n xoay chuyển, b�nh xe lịch-sử cũng quay đều v� c�i v�ng tử-sinh của đất nước Việt-Nam sau biến-cố 30-4-1975 đến nay đ� tr�n bốn mươi mốt năm rồi. Bốn mươi mốt năm với bốn mươi mốt m�a xu�n của thi�n-nhi�n cứ đều-đặn theo định-kỳ tạo-ho� sắp đặt m� kh�ng cần biết đến những con người sống tr�n dải đất đ� đ� đằng-đẵng k�o l� gần nửa vận-số đời người trong tang-thương, trong u-uất. Đ� l� sự v�-t�nh của luật tự-nhi�n như một thi-sĩ đ� thấy sự thật x�t-xa rằng�từ đống tro sầu hoa cũng nở�
C� điều, cho đến giờ n�y vẫn chưa mấy ai thấy buồn, thấy x�t, thấy tủi cho c�i kiếp long-đong của những người lưu-vong xứ lạ; của những kẻ đang chịu nạn vong-n� mất nước ngay tr�n ch�nh miền đất tổ qu� cha m�nh�Thời-gian qua đ� gần nửa đời nguời rồi m� sao những người ngồi đếm ng�y d�i vẫn chưa ngu�i cơn �c-mộng, vẫn c�n thấy b�ng-ho�ng khi cứ tưởng chừng như mới vừa chớp mắt, mới vừa ng� sấp mặt xuống đất n�n chưa kịp gượng dậy, chưa kịp thấy ch�ng mặt để mỗi năm Tết đến vẫn thấy tự đ�y l�ng m�nh hoa xu�n chưa nở.
V� nếu đ� c� mấy ai ngồi t�nh sổ đời, t�nh suốt từ ng�y đầu biết ph�n-biệt nghĩa l�, biết c�n nhắc gi�-trị từng ng�y của cuộc sống - một cuộc sống kh�ng chỉ đơn lẻ giữa ốc-đảo m� l� cộng-th�ng với nhau trong t�nh người, t�nh qu�-hương v� đất nước - v� nhất l� biết cảm-nhận nỗi vui, nỗi buồn của đời người đ�ng nghĩa vui, buồn trời ban th� mới thấy đời m�nh thực đ� được đan kết bằng nhiều chuyện mất c�n m� m�nh chỉ biết cứ giương mắt ếch nh�n, rồi tự y�n-ủi bằng những chắp v� đ�ng thương. Mới thấy hơn bốn mươi năm qua, m�a xu�n chung của cả d�n-tộc đ� bị đ�nh cắp sau khi chi�u-b�i x�-hội chủ-nghĩa tung ra.
Ở trong nước, đa-số tuổi trẻ Việt-Nam đ� mất gốc, mất nguồn v� ch�nh-sử kh�ng được giảng dạy để lưu-truyền. Chữ nghĩa bị xuy�n-tạc v� gi�o-dục bị tho�i-bộ; phần v� chủ-trương của chế-độ, m� phần nữa cũng v� những kẻ vừa ngu vừa dốt l�m thầy. C�c người l�m cha l�m mẹ c�ng c� tr�-thức, c� tr�nh-độ th� c�ng v�-cảm v� v�-� thức để chỉ c�n sự kh�n lanh luồn-l�ch t�m chốn y�n th�n v� v�-h�nh-trung tiếp tay cho những kẻ đ�nh cắp gi�-trị v� nh�n-c�ch của con c�i m�nh. Để thay v� quan-t�m đến tiền-đồ của tuổi trẻ Việt-Nam được lớn l�n trong cương-vị mầm non của đất nước, d�ng sức sống của tuổi trẻ để vươn l�n bằng tư-thế đầu đội trời, ch�n đạp đất th� lại l�m cho lớp trẻ chỉ c�n l� những kẻ v�-tri, v�-cảm v� ngu-ngơ. V�-tri v� kh�ng thấy m�nh đ� bị đ�nh cắp những quyền con người như người nhạc-sĩ trẻ Duy Quốc Nam đ�i. V�-cảm v� dửng-dưng trước những biến-động của x�-hội, của đất nước v� kh�ng ch�t mảy-may x�c-động hay quan-t�m đến ai ngo�i bản-th�n trong c�c nhu-cầu vật-chất. Ngu-ngơ v� những �-niệm về nh�n-quyền, về d�n-chủ, về niềm tự-t�n n�i giống�chẳng hạn chỉ như những tiếng lạ kh�ng quen tai�Chẳng lẽ sống như thế l� m�a xu�n sao?
Thử hỏi, từ sau ng�y 30-4-1975, chỉ n�i ri�ng những người Miền Nam ra đi tỵ-nạn nước ngo�i, những người c�n lại sống c�n trong chế-độ cộng-sản, mấy ai c�n giữ được trong l�ng �-thức gi�o-dục v� duy-tr� cho thế-hệ con c�i m�nh ch�t t�m-t�nh căn-bản l�m người như t�m-thức của nhạc-sĩ H�ng L�n qua lời h�t "học-sinh nề chi tuổi xanh, chung sức phấn-đấu�học-sinh v� nước v� d�n m� th�i"�C� vậy, tuổi trẻ mới c� được bầu nhiệt-huyết, mới giữ được nhiều n�t đặc-trưng của gia-đ�nh Việt-Nam v� văn-h�a d�n-tộc để từ đ� vươn l�n l�m người, những con người Việt-Nam y�u qu�-hương bằng niềm tự-trọng. C�n b�y giờ, qua một cuộc đổi đời như một thử-th�ch v�ng đ�, đất nước c�n lại g� cho hiện-tại v� mai sau?
Cũng c� thể người ta nghĩ những g� đang c�, đang l�m cho họ v� c�ng tự-m�n trước hiện tại với nh� cao cửa rộng, với xe ph�o sang trọng ch�nh l� m�a xu�n đ�ch thực của đời m�nh. Lại cũng kh�ng thiếu c�c điều để tự-h�o hơn nữa về con, về ch�u xuất-th�n từ đại-học nọ, học-viện kia với c�c văn-bằng to như manh chiếu v� c�ng ăn việc l�m vững-v�ng ở chức-vụ cao, lương nhiều m� thi�n-hạ b�-t�nh đ� biết d�ng chất x�m đ�ng c�ng, đ�ng của�Chẳng kh�c g� mu�n hoa xu�n được mưa gi� thi�n-nhi�n thuận-ho� n�n đua nở, n�n rực-rỡ �trước �nh mắt lạc-thần lơ-l�o của Mẹ Việt-Nam, tiếc con tiếc ch�u muốn chảy m�u mắt. Tiếc v� đ�m con ch�u n�y biết g� về Việt-Nam để m� y�u, m� nhớ, m� bảo-vệ. Đ�ng tiếc lắm chứ�
Th�nh vậy m� b�y giờ, b�n cạnh bốn mươi mốt m�a xu�n h�o �a của d�n-tộc n�i chung th� c�n l� bao nhi�u v� bao nhi�u người Việt-Nam lại đang tưng-bừng mở hội trong l�ng, trong đầu v� cuộc sống của họ được xem như nở hoa từng ng�y từ trong nỗi chết cũng từng ng�y của đất nước, của d�n-tộc. Kể từ sau ng�y mảnh đất qu�-hương Việt-Nam kh�ng c�n nơi n�o c� tự-do, c� d�n-chủ v� c� đời sống an-vui trong một m�a xu�n đ�ch thực với bao cuộc đời bị đi�u-t�n th� lại cũng đ� c� bằng ấy người nghĩ rằng ch�nh nhờ v�o sự h�o t�n của đất nước m� gia-đ�nh họ tươi xanh.
Để được gọi l� xu�n về đ�u phải chỉ l� dịp cho người ta mua quần, sắm �o. Đ�u phải chỉ l� dịp để ăn uống, ch� ch�n với cỗ b�n thịnh-soạn; để b�y-biện, t�-chuốt cho bản-th�n v� gia-đ�nh nhiều vẻ "hoa h�e hoa s�i" v� ph�-trương sự ph�-t�c bằng b�nh mứt, tr� rượu đ� được chuẩn-bị ri�ng cho ba ng�y Tết. Ng�y xu�n đ�ng nghĩa vui mừng phải l� m�a hoan-lạc nơi từng c�i l�ng để ho� chung v�o với qu�-hương như nhạc-sĩ Phạm Đ�nh Chương từng mong ước cho hết mọi th�nh-phần trong cộng-đồng d�n-tộc.
Anh n�ng-phu vui l�a thơm hơi. Thương-gia lợi-tức. C�ng-nh�n ấm no. Người v� nước qu�n th�n m�nh đi chiến-đấu th�nh-c�ng. Mẹ gi� nghe được bước con về. Người nghệ sĩ t� điểm đời mới bằng tiếng thi-ca, bằng n�t chấm-ph�. Non s�ng ho�-b�nh. Qu�-hương y�n vui trong một ng�y mai s�ng trời tự-do v� mu�n người hạnh-ph�c chan-ho�. Người người tho�t ly đời gian lao ngh�o kh�. Hạnh-ph�c nơi-nơi. Hương thanh-b�nh d�ng phơi-phới�.(Ly rượu mừng)
Chỉ bấy nhi�u �-niệm về xu�n của một người nhạc-sĩ cũng đủ để mỗi đầu �c Việt-Nam suy nghĩ về m�a xu�n chung cho nhau, cho c�c thế-hệ. H�y ngược d�ng thời-gian �n lại xem ch�ng ta đ� c� những m�a xu�n như thế hay chưa�Nếu c� th� ch�ng ta đ� mất những m�a xu�n như thế từ thuở n�o v� nhất l� bao nhi�u m�a xu�n như thế của ch�ng ta, của con ch�u ch�ng ta đ� bị những kẻ n�o đ�nh cắp� Tại sao, ng�y nay v� giờ đ�y, hai chữ Việt-Nam lại bị ho� chung trong �m-hưởng của những chữ bất-c�ng, dối-tr�lại dẫy đẫy những tiếng than, tiếng kh�c đầy oan-khuất v� th�-lương. Lại l�m cho nhiều con d�n bị dằn-vặt v� ray-rứt.
Việt-Nam, Việt-Nam
Hai tiếng gọi thật �m-đềm tha-thiết
Nghe ngọt-ng�o nhưng buốt gi� tận trong tim�
�m-đềm v� tha-thiết v� đ� được dốc hết t�m-huyết v�o ph�t sống sau c�ng để h� to cho kịp trước khi lưỡi m�y ch�m rớt xuống. Ngọt-ng�o v� l� t�n nước của chung ch�n chục triệu người, l� t�n của từng người được gọi l�m người sống tr�n dải đất h�nh chữ S theo d�ng lịch-sử thăng-trầm. Buốt gi� đến tận tim, tận �c l� v� giờ đ�y đ� kh�ng �t những người chỉ c�n mang hai chữ Việt-Nam trong quốc-tịch nhưng vẫn chưa một ph�t gi�y n�o uốn lưỡi đ�nh vần cho r�nh-mạch c�i �m của hai tiếng Việt-Nam đang vang-vọng ra sao trong đầu, trong tim v� giữa gia-đ�nh. Buốt gi� l� v� c�i �m của hai chữ Việt-Nam đ� từng vang l�n trong c�c phi�n to� ch�nh-trị của c�c Hội-đồng đề-h�nh thời Ph�p-thuộc v� được thắm-tươi nhờ m�u của bao anh-h�ng, liệt-nữ đ� v� hai chữ n�y m� sẵn-s�ng đổ ra. Buốt gi� v� trong c�c cuộc hội-nghị quốc-tế, c�c cuộc ho�-đ�m, c�c cuộc thương-thuyết v� thương-thảo,� được ph�t ra nơ-nớ từ những �ng T�y �ng Tầu, �ng Anh �ng Mỹ để th�nh vận nước h�m nay song c� lẽ nghe c�n c� "hồn", c�n c� sự nhấn mạnh đ�ng tầm quan-trọng hơn những người v� đang cầm c�i sổ th�ng-h�nh mang quốc-tịch Việt-Nam m� đ�, đang phải n�i để trả lời nh�n-vi�n c�c phi-trường ngoại-quốc.
N�i cho xong một thủ-tục.
Cho n�n, tất cả những người Việt-Nam n�o, cho d� l� c�-nh�n hay tập-thể, cho d� ở trong nước hay đang lang-bạt đ�u đ�u cũng kh�ng thể chối bỏ tr�ch-nhiệm phải đi t�m lại m�a Xu�n chung cho Việt-Nam. Bằng như, v� h�n yếu, bạc-nhược m� cầu-an v�-cảm hay v� đặc-quyền đặc-lợi m� xu�i theo thời-thế để chỉ lo được ấm-�m với ng�y ba bữa no cơm ấm-�o, để cam t�m nh�n thế-hệ con ch�u ngay trong hiện-tại cũng như tương-lai trở th�nh lớp người kh�ng nguồn cội, kh�ng lịch-sử, kh�ng thấm đượm được ch�t t�nh trong hai chữ Việt-Nam th� chẳng kh�c g� đồng-l�a với những kẻ đ� ăn cắp m�a Xu�n Việt-Nam. ◙