Cồn Dầu Không Cần Là "Cồn Giàu"
Lm. Antôn Nguyễn Trường Thăng
VRNs (30.09.2010) - Đà Nẵng - Giáo
dân Cồn Dầu cố gắng trong tuyệt vọng để “bám đất giữ làng” không phải vì họ
chống phá Nhà Nước, không phản động diễn biến hòa bình, mà họ chỉ muốn sống bình
thường trong một đất nước Việt Nam yên vui, giữ gìn truyền thống của cha ông và
đức tin Công giáo... Linh mục Antôn Nguyễn Trường Thăng, nguyên Quản Hạt Hội An,
nơi có giáo xứ Cồn Dầu, đã lên tiếng qua bài viết này.
“Tao không cần sự
giàu có nầy“. Vị tướng về hưu của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã hét lên như vậy.
Vì nhân dân ông đã “chiến đấu”, vì nhân dân ông “phục vụ”, vì độc lập của tổ
quốc, vì tự do, vì “hạnh phúc của đồng bào”, ông sẵn sàng hy sinh tuổi thanh
xuân để mãi mãi không còn cảnh “người bóc lột người”. Nhưng ông đau khổ vì con
cái thoái hóa đến mức quên tất cả quá khứ dân tộc, cả truyền thống tổ tiên. Trẻ
em Việt Nam mỗi ngày học lịch sử đều biết bao thế hệ cha ông đứng lên chống thực
dân, phong kiến, cường hào ác bá, đế quốc, bá quyền bành trướng… vì tổ quốc và
các thế hệ tương lai. Không ai có thể đảo ngược lịch sử.
“Tạo công ăn việc làm” đồng nghĩa với
thức đêm, thức hôm làm việc với đồng lương chết đói, để một thiểu số dân các
nước giàu có miếng ngon cho vào miệng, có quần áo, giày dép đẹp để chưng diện,
còn con trai con gái chúng ta phục vụ, hầu hạ họ và bị đối xử như một món hàng
hóa. Cho nông dân không còn quyền làm chủ vườn rau, vườn quả, vườn hoa, ruộng
lúa của mình mà phải phơi sương, phơi nắng, gió mưa, quét rác, nhổ cỏ sân golf.
Cho các làng chài bỏ nghề nhường chỗ cho “ô tên”, “rì dọt” (hotel, resort), Cho
con cháu những người từng cầm súng bảo vệ quê hương, chiến đấu cho công lý, nay
nhục nhã mặc chiếc áo bảo vệ, canh gác cho cơ sở tư bản hoang dã (capitalisme
sauvage) cho họ ngủ yên, du hí, đánh bạc. Cho mồ mả, ruộng vườn, quê hương anh
hùng thời chiến phải di dời tức tưởi, dành chỗ cho sân golf, cho những ai ở mô
mô.
Vùng đất xinh đẹp thơ mộng ấy một
trăm năm trước Toàn quyền Paul Doumer đứng trên đỉnh Hải Vân trầm trồ khen ngợi
đẹp hơn Nice, đáng giá cho một chuyến tàu thủy từ Pháp sang đây, để chỉ được
chiêm ngưỡng quang cảnh nầy một lần trong đời, nay loang lổ, tanh bành vì hai từ
“sinh thái”, vì hai chữ “phát triển”. Thời Pháp thuộc, dân vùng núi Hòa Vang nhờ
500 hec ta chè và cây trái, tuy nghèo nhưng vẫn sống vui vẻ, bây giờ, núi đồi
được cày ủi, sang lấp, múc đất lấn sông, lấn biển… Dân không biết làm gì để sống.
Đàn chim thiên di qua đèo Hải Vân không còn Bàu Nghè, Bàu Tràm để nghỉ cánh và
tìm thức ăn. “Đất là của toàn dân”, nhưng dân không còn là người quản lý, phải
nhường chỗ cho những ông chủ, công ty giấu mặt. Họ là người Việt hay là ngoại
quốc? Qui hoạch nếp sống văn minh thế nào mà lũ lụt năm nào cũng tràn vào phố
thị. Không khéo một ngày đất cũ Hòa Vang nay là quận Ngũ Hành Sơn thành một Hòa
Duân (Thuận An) thứ hai. Lúc đó, bờ biển “đẹp nhất hành tinh” như báo đài ca
tụng, chỉ là bải bùn cát vô tích sự. Đức Phật Thích Ca ngự trên đỉnh núi Bà Nà,
Đức Quán Thế Âm sừng sững tại Bán đảo Sơn Trà, Mẹ Maria khiêm nhường Sao Biển…
không lẽ ở đấy để chứng kiến cảnh bài bạc, ăn chơi, rửa tiền ở các Casino, cảnh
sống thác loạn, ăn nhậu, gian dối của những kẻ làm giàu nhanh chóng với lối sống
vô đạo đức. Chắc các ngài cũng phải sa nước mắt!
Giáo dân Cồn Dầu cố gắng trong tuyệt
vọng để “bám đất giữ làng” không phải vì họ chống phá Nhà Nước, không phản động
diễn biến hòa bình, mà họ chỉ muốn sống bình thường trong một đất nước Việt Nam
yên vui, giữ gìn truyền thống của cha ông và đức tin Công giáo. Là con cháu của
những cư dân Miền Bắc, Trung Tín Quảng Ngãi và nhiều thôn làng xứ Quảng Nam từng
đã bị mất tất cả tài sản trong thời kỳ Minh Mạng, Tự Đức bách hại và phân tháp.
Là nạn nhân của phong trào Cần Vương do Văn Thân “bình Tây, sát Tả”. Họ lo sợ
một cuộc phân tháp của Tân Văn Thân nhân danh “quy hoạch”. Họ sợ bao hy sinh của
các thế hệ cha anh đắp đường, đắp vườn, đắp đê ngăn mặn hàng trăm năm nay trở
thành vô nghĩa.
Hãy thương họ hơn là giận họ.
Hãy để Cồn Dầu là Cồn Dầu mãi mãi. Họ
chẳng cần biến thành “Cồn Giầu”!
LM Antôn Nguyễn Trường Thăng
(Nguyên linh mục hạt trưởng Hạt Hội
An, nơi có giáo xứ Cồn Dầu)