Thư Ngỏ Để Thân Ái Gửi
Tòan Thể Thành Viên Nhóm Hai Mươi
Phạm Minh Tâm
Đôi lời của tác giả: Khoảng
trên mười năm trước, do những thôi thúc của nhu cầu kết hợp, trao đổi về tình
hình Giáo hội và Quê hương,, nhóm Hai Mươi thành hình, bao gồm ba linh mục (trong
số có LM Nguyễn Thái Hợp, người đã được bổ nhiệm làm giám mục cai quản giáo phận
Vinhvà gần đây còn được cử làm chủ tịch UB Công Lý & Hòa Bình) và 17 giáo dân
sống rải rác tại Việt Nam, Âu Châu và Bắc Mỹ. Phương tiện “gặp gỡ” là internet
qua điện thư và tùy theo hoàn cảnh, điều kiện, thản hoặc cũng có những cuộc hội
diện trực tiếp giữa những cá nhân.
Căn nguyên chính thúc đẩy chúng tôi
viết thư ngỏ này là do những gì diễn ra trong hai ngày sinh hoạt (27 & 28-8-10)
có tên là “Tọa Đàm” nhân sinh nhật thứ 100 của cố TGM Nguyễn Văn Bình, khai diễn
tại Sàigòn, với sự hiện diện tích cực của hai thành viên trong Nhóm là GM Phaolô
Nguyễn Thái Hợp, Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình, người sắm vai trò chủ yếu
và anh Vương Đình Chữ, một trong những tham luận viên của buổi TĐ. Ngay sau khi
Thư Ngỏ được gửi ra, chúng tôi nhận được email của anh VĐC, trong đó ngoài những
lời thăm hỏi chân tình, anh cho hay đang chờ “Bề Trên” của anh (được hiểu là GM
Chủ nhiệm CLB/NVB) hồi âm trước, sau đó sẽ tới phiên anh.
Nhưng cho đến nay, những ngày cuối
của tháng 10-2010, chúng tôi vẫn chưa nhận được tin gì trực tiếp từ vị GM mà
trong những cuộc gặp gỡ thân mật diện đối diện thời ngài còn là LM có thói quen
tự xưng mình là “bần đạo”. Dù sao, sau ngày Thư Ngỏ được công bố, chúng tôi ghi
nhận nợi Đức Cha Hợp hai động thái được coi là tích cực: ngài đã minh danh ký
tên vào kiến nghị liên quan tới nguy cơ khai thác Bô-Xít và ngày 22-10-2010 đã
gửi văn thư tới Chủ tịch UBND và Chánh án Tòa án ND Cẩm Lệ để nghiêm chỉnh đặt
vấn đề trong vụ Cồn Dầu.
Vì là Thư Ngỏ, và cũng vì lý do ngoài
ý muốn thư đã xuất hiện công khai trên mạng Nữ Vương Công Lý, chúng tôi xin được
chia sẻ với độc giả Diễn Đàn Giáo Dân sau đây để rộng đường dư luận.
Trân trọng.
Nam California, Hoa Kỳ
ngày 20-9-2010
Vì thời gian trôi nhanh, vì tuổi tác
mỏi mòn, tôi cũng không nhớ cơ duyên nào may mắn được có tên trong Nhóm để được
chia sẻ những ưu tư, những hy vọng và thao thức theo nhịp chuyển động của Giáo
Hội và Quê Hương trong ngót hai thập niên gần đây. Dù sao đấy cũng là một Hồng
Ân lớn, mà qua anh em, Thiên Chúa đã ban tặng cho cá nhân tôi.
Cảm đội ơn Chúa và cám ơn anh em.
Trong con số 20, tôi cũng chỉ được
hân hạnh quen thân khoảng mươi người như các anh Đỗ Mạnh Tri (Pháp), Trần Ngọc
Báu (Thụy Sĩ), Bửu Sao (ở Mỹ nhưng hiện chọn đời sống tu trì ở Pháp), Trần Duy
Nhiên (đã được Chúa gọi về ở VN), Nguyễn Chính Kết, Đỗ Hữu Nghiêm, Nguyễn Đức
Tuyên, Nguyễn Tiến Cảnh (HK), cô chú Nguyễn Trường Khoan & Loan, và linh mục
“bần đạo” Phaolô Nguyễn Thái Hợp. (Xin lỗi Đức Cha Hợp, vì những hình ảnh thật
đẹp về cha thời gian đầu được gặp gỡ, trao đổi, tâm tình trong những dịp cha đến
với anh em trong Nhóm Gioan Tiền Hô ở Mỹ còn khắc họa quá sâu trong tâm tình, ký
ức tôi, nên tôi vẫn muốn dùng lại danh xưng người mục tử luôn khiêm tốn nhận
mình là “người hành đạo thanh bần, ngheo khó” kiểu như các linh mục Dòng Thánh
Phanxicô nhận mình là “Dòng anh em hèn mọn” Đức Giáo Hoàng coi ngài là “đầy tớ
của những đầy tớ”, và bên ngoài Giáo Hội Công Giáo chúng ta, các chức sắc Phật
Giáo thường gọi mình là “khất sĩ, tì kheo”).
Lý do chính và cũng rất thời sự thúc
đẩy tôi viết lá thư ngỏ này để gửi tới anh em trong nhóm không gì khác hơn là
những gì đã bộc lộ chung quanh buổi sinh hoạt có tên là “Tọa Đàm nhân kỷ niệm
sinh nhật thứ 100 của cố TGM Nguyễn Văn Bình” trong hai hôm 27 và 28-8-2010,
nhằm vẽ lại “Chân Dung của một Mục Tử” không ngoài mục tiêu tạo mẫu cho những
ứng dụng hôm nay và mai sau của các Đấng Bậc Làm Thày trong Hội Thánh VN. Nếu
buổi Tọa đàm không do CLB/NVB tổ chức, mà CLB/NVB không phải do linh mục “bần
đạo” đương kim Giám Mục Vinh Phaolô Nguyễn làm Chủ Nhiệm, thêm một thành viên
trong Nhóm 20 là anh Vương Đình Chữ sắm vai người góp Tham Luận, thì lý do chắc
cũng chưa đủ mạnh thúc đẩy tôi viết thư này.
“Chân Dung” ấy –hay “Diện Mạo Thật”
ấy-, dù mới chỉ được đọc một phần khoảng 7, 8 bài tham luận chính thức tôi đã
thấy nó “thật” như thế nào rồi. Xin nói ngay để tránh ngộ nhận: không cần cầu
viện tới nội dung bài Tham Luận của cha Chân Tín, người được mời viết nhưng lại
bị BTC Tọa Đàm từ chối không cho phép đọc (nghe đâu bài viết cũng không có cơ
may xuất hiện bên cạnh toàn bộ các bài tham luận sẽ ấn hành trong một Kỷ Yếu nay
mai!?) mới giúp tôi thấy được như vậy đâu. Nếu anh em nào hoài nghi xin tìm đọc
những gì tôi đã sưu tập trong nhiều năm trời bằng giấy trắng mực đen trong phần
thứ hai cuốn biên khảo “Một Thoáng Nhìn Về GHVN Qua Biểu Tượng Đức Gioan Phaolô
II” ấn hành ở nam CA, Hoa Kỳ cách đây 13 năm mà một số anh em ở Mỹ, ở Âu Châu,
Úc Châu kể cả cha Hợp đã có. Cha Chân Tín và thuở sinh thời anh Nguyễn Ngọc Lan
cũng được tôi nhờ người thân lén chuyển về gửi tặng. Sau đó đã được chính anh
Lan xác nhận và ghi lại trong đoạn hội ký anh chuyển ra ngoài này.
Trong hơn nửa cuốn sách dày 550 trang
vừa nói, tôi đã ghi chép lại nhiều dữ kiện liên hệ tới cố TGM Phaolô Nguyễn Văn
Bình qua những ghi nhận hàng tuần của cha Chân Tín, một trong những nhân vật
thân cận trong ban cố vấn của Đức Tổng Bình khi ấy mà trong bài Tham Luận cha đã
liệt kê đầy đủ. Cũng trong cuốn sách tôi đã đưa vào phần phụ lục ba bài giảng về
Xám Hội của người mục tử già Dòng Chúa Cứu Thế này và 40 trang hai bài đọc (lần
1 và lần 2) ba tập Hồi Ký của tác giả cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan do cơ sở xuất
bàn TIN Paris trong Bản Tin TIN NHÀ do các anh Nguyễn Hữu Tấn Đức, Đỗ Mạnh Tri ở
Pháp chủ trương với sự tiếp tay phát tán ở quốc nội của một số giáo sĩ. Tất cả
giúp tôi không phải bây giờ, mà từ ngót hai thập niên qua, đã có cơ may thấy
được một thứ não trạng mà tôi mạo muội gọi là “bệnh hoạn” bị điều kiện hóa trong
cách suy nghĩ và hành xử “hồn nhiên, ngây thơ” của người cầm đầu Tổng Giáo Phận
Sàigòn -trong lúc Giáo Hội bị cuốn vào cơn biến động kinh hoàng của đất nước-,
do sự nhào nặn, đạo diễn của những LMQD xoay quanh cái gọi là UBĐKCGVN, với
những tên tuổi quen thuộc mệnh danh là “Tứ Nhân Bang”, là “Linh Mục Cán Bộ”.
Liệu có cần nói thêm rằng nhóm LM phản đạo, phản quốc này từng bị cố Giám Mục
Hànội Phaolô Lê Đắc Trọng công khai lên tiếng đòi dẹp bỏ trong bộ Hồi Ký của
ngài từng được nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân ấn hành cuối năm ngoái dưới tiêu đề
chung “Chứng Từ Của Một Giám Mục”?
Bây giờ biết nói gì đây (?) khi mà
những ngày tháng cuối cùng của thập niên đầu ngàn năm thứ ba, qua cái gọi là Tọa
Đàm do CLB/NVB tổ chức, tuồng như “NÓ” vẫn còn là một hữu thể công khai, được
GHCGVN (hay chính danh là một số những vị có chức có quyền trong cái HĐ hữu danh
vô thực ấy) coi như một chi thể!!!
Tôi sẽ không làm mất thì giờ của nhóm để nêu lên những nhận định riêng khi đọc
những văn kiện liên quan tới hai buổi Tọa Đàm trong Bản Tin TH của Nguyễn Quốc
Thái do anh Vương Đình Chữ chuyển ra. Vì nếu đủ trung thực với chính mình –nhất
là khi nó được gạn lọc bởi lương tâm ngay chính, trong suốt của Con Cái Chúa-,
tất cả mọi người đều đã nhận ra. Trong vài trang thư ngỏ ngắn ngủi này tôi chỉ
xin nêu lên một vài suy nghĩ chợt đến, thật nhanh và thật gọn, nhưng tôi tin đấy
là những suy nghĩ chân thật và thành khẩn của tôi. Ngoài ra là vài gợi nhắc về
nội dung những sự thật rất “thật” trong những văn kiện đã được phổ biến công
khai trên các mạng Nữ Vương Công Lý hoặc trên những tờ báo điện tử khác cùng vài
văn kiện có thể anh em chưa được đọc mà tôi nhận được đó đây nói lên khuôn mặt
méo mó cũng rất “thật” phản Tin Mừng của Xã Hội Việt Nam thời cộng sản, cái thời
cố Giám Mục Bắc Ninh Nguyễn Quang Tuyến đau đớn tiết lộ là không ít các Đấng Bậc
Làm Thày Giảng Dạy Chân Lý đã bị chế độ “thuần hóa”!!! “Thuần hóa” nhuần nhuyễn
đến nối nói như Đức HY Trần Nhật Quân trong một bài viết mà tôi có cơ hội nhận
định và chuyển ra để chia sẻ với Nhóm gần đây là miệng “những Con Chó Nhà Đức
Chúa Trời” khi cần sủa cũng không mở ra để sủa được!
Tôi cũng sẽ không cầu viện tới hình
ảnh khuôn mẫu của Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt nguyên TGM Hanội và toàn thể các
cha DCCT trong những biến cố Tòa KS, Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, kể cả cảnh
giáo dân Cồn Dầu, kẻ bị giết, kẻ bị bắt bớ, bị săn đuổi phải bỏ đất nước, cha mẹ,
vợ con chạy qua tị nạn ở Thái cũng như những tiếng nói không khoan nhượng mang
tính Ngôn Sứ của các linh mục Nguyễn Ngọc Tỉnh, Đỗ Xuân Quế, hai mục tử già Dòng
Anh Em Hèn Mọn và Dòng Đa Minh. Nội dung thư này tôi xin giới hạn chỉ nói tới
những gi liên quan tới anh chị em trong Nhóm mà thôi.
Bỗng dưng tôi không khỏi tiếc nuối
khi nhớ tới một người anh em đã khuất: anh Phanxicô Xaviê Trần Duy Nhiên. Anh là
một trong những anh em trong nhóm ở quốc nội, nhưng cơ duyên đã cho tôi cái may
được gặp gỡ, thân cận trao đổi trực tiếp với anh vài lần, đặc biệt trong một
ngày sống gần gũi bên anh ở ngay nhà riêng của vợ chồng tôi, chưa kể những trao
đổi thường xuyên qua mail hoặc qua điện thoại. Tôi kính trọng anh về tài năng và
cũng quý mến anh về thái độ nhiệt thành và lòng đạo đức, dĩ nhiên theo cách thế
của anh. Tôi biết ít nhất hai lần anh nhận ra thái độ bất bình của tôi đối với
anh: Lần thứ nhất trong một thư chuyển cho anh em trong Email, anh đã dùng những
ngôn từ mà tôi cho rằng anh đã xúc phạm tới Màu Nhiệm Thánh Thể. Lần thứ 2 anh
viết liên tiếp mấy bài mà bài chót suy diễn về Kinh Hòa Bình do tập thể giáo dân
Hànội hát trong những đợt tập trung cầu nguyện ở Tòa KS cũ, ở Thái Hà mà tôi
không ngần gại chỉ ra là người viết có hậu ý không ngay chính. Anh Nhiên thật
nhậy bén. Trong cả hai lần anh đều có những đáp trả vừa khiêm nhường và cũng
không thiếu khôn ngoan, thành thật. Dĩ nhiên vẫn theo cách của anh.
Sau những gì diễn ra ở Sàigon cuối
tháng 8-2010, tôi cảm thấy tiếc: nếu anh Nhiên chưa ra đi thì hai buổi Tọa Đàm
do CLB/NVB tổ chức, với tư cách TTK của anh, tôi nghĩ rằng có thể nó sẽ khác.
Khác như thế nào tôi không hình dung được. Nhưng với sự thông minh, bén nhạy của
một người như anh Nhiên, tôi tin chắc anh sẽ có đủ khả năng, sự tỉnh táo để xoay
chuyển cho nội dung buổi sinh hoạt quan trọng này, nếu không mang được ý nghĩa
tích cực, hữu ích hơn thì cũng không quá nát như lúc này.
Thật đáng tiếc!
Người thứ hai cũng là người tôi kinh
mến vì tài năng và lòng nhiệt thành với bạn bè, với Quê Hương, Đất Nước và với
Giáo Hội. Tôi muốn nói tới người anh em cùng lứa tuổi với tôi nhưng lại là người
có một trình độ kiến thức vượt trội hơn tôi nhiều cái đầu. Đó là anh Trần Ngọc
Báu, người cùng mang tên họ, tên đệm với tôi khiến nhiều người chưa đủ thân ngộ
nhận chúng tôi là hai anh em, nếu không cùng cha mẹ thì cũng là anh em thúc bá.
Tôi kính trọng anh về tài năng và kiến thức, kinh nghiệm Đạo, Đời. Tôi yêu mến
anh vì sự thẳng thắn và cương trực. Qua những trao đổi quả thật anh Báu đã dạy
tôi thật nhiều điều bổ ích. Nhờ thẳng thắn, cương trực –thẳng thắn, cương trực
để có thể “mắng mỏ” tôi, đòi “giết” tôi như trong một mail gửi cho hầu hết anh
em, anh đã phẫn nộ viết thẳng như thế. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn yêu anh,
thương anh và kính trọng anh. (Xin mở ngoặc đễ nói riêng với anh Báu: trước
lương tâm một người bạn đồng đạo, tôi nói sự thật chứ không môi mép đâu anh Báu.
Tôi nhớ đã có lần tôi nói ra tâm tình này với một vài anh em trong nhóm 20.)
Chính vì thế tôi vẫn nuôi hy vọng.
Với sự hiểu biết hơn người, với bề dày về kiến thức thần học và lòng đạo đức,
thành tâm yêu mến Giáo Hội và Quê Hương nơi anh và nhất là tình tình bộc trực,
thẳng thắn, không môi mép như anh, tôi luôn lạc quan suy nghĩ và tin rằng sẽ có
lúc anh cất tiếng, một tiếng nói đủ trọng lượng để góp phần trong muôn một vào
việc vực dậy tình trạng trì trệ, bế tắc, nặng nề, ngột ngạt hiện nay trong Giáo
Hội Việt Nam chúng ta. Tôi chờ đợi và đặt niềm tin nơi anh.
Đã nói thì xin phép được nói một lần cho hết, cho nhẹ phần nào những gì đang đè
nặng lương tâm mình. Bên cạnh niềm hối tiếc về sự ra đi đột ngột của anh
Phanxicô Xaviê và niềm kỳ vọng nơi anh Trần Ngọc Báu, tôi cũng không thể không
nói tới sự trông đợi hơi nhiều của tôi đặt nơi một người anh em trong đức tin
của tôi là linh mục “bần đạo” Phao lô Nguyễn Thái Hợp sau khi cha được chọn vào
cương vị một Giám Mục trong Hội Thánh VN. Dù lúc này có chút lý do để tiếc chung
quanh những gì để lại nhân buổi Tọa Đàm, nhưng không phải vì thế mà tôi nguôi
niềm hy vọng.
Mặc dầu sau ngày “bần đạo” Phaolô
lãnh mũ gậy Giám Mục tôi chưa có cơ hội viết nhiều, ngoài lời chúc mừng ngắn
ngủi như một vài anh em khác, nhưng tự thâm tâm tôi không thể không đặt để hy
vọng nhiều nơi một người mục tử mà tôi hằng kính trọng và quý mến, khi nhớ lại
những lần được gặp gỡ, trao đổi với cha ở nam California, HK, được thấy lập
trường và quan điểm ngay lành của ngài lấp lánh trong những lời chia sẻ thân
tình, qua những tác phẩm, những bài viết kể lại những kinh nghiệm cũng như cảm
nghiệm về đời sống Giáo Hội ở Nam Mỹ. Khi biên khảo cuốn “Giáo Hoàng Gioan
Phaolô II, Vĩ Nhân Thời Đại” (do tủ sách Tiếng Quê Hương ở Mỹ ấn hành năm 2005,
tái bản năm 2006)) tôi hoàn toàn chia sẻ quan điểm không chấp nhận cái gọi là
Phong Trào Thần Học Giải Phóng của Giáo Hội qua phát biểu của vị Giáo Hoàng quá
cố vì nó nhuốm màu Mác-Xít, ca ngợi và cổ xúy việc dùng bạo lực. Nhưng ở một góc
cạnh nào đó, tôi trộm nghĩ: não trạng và quan điểm phò nguy, cứu khổ, không chấp
nhận cảnh người bóc lột, đàn áp, giết chóc người của “bần đạo” Phaolô hẳn sẽ
giúp cha thấy được những nét tương đồng, chị em song sanh giữa xã hội tư bản,
phong kiến Nam Mỹ mà cha hết lới phê phán với những gì đã và đang diễn ra từng
ngày, từng giờ, từng phút giây trên quê hương Việt Nam khốn khó, bất hạnh của
chúng ta hôm nay.
Giữ lời hứa là sẽ không tự mình vẽ
lại những nét khốn cùng, mất nhân phẩm của CON NGƯỜI hôm nay trên một quê hương
đang bị bán đứng cho ngoại bang –mà có muốn vẽ hẳn cũng bất lực, vì tài hèn, chí
nhụt làm cách nào để làm bật nên được những đắng cay khốn khó ngút ngàn mà 90
triệu đồng bào, trong số có 7 triệu đồ đồng đạo đang phải triền miên gánh chịu
bên kia bờ đại dương?
Trước khi post vài bài viết ngắn,
tiêu biểu mà tôi đọc được để chia sẻ cùng anh em trong Nhóm 20, tôi muốn nêu lên
vài câu hỏi:
Là người Việt Nam, lại mang ấn tích Con Cái Chúa, chúng ta nghĩ gì khi đọc:
* Bài tham luận có tựa đề “Chỉ có sự
thật mới giải phóng Con Người, giải phóng Văn Học và Đất Nước”của nhà văn Trần
Mạnh Hảo, người từng được BTC Đại Hội Nhà Văn VN mời viết nhưng sau đó đạ bị cấm
không cho đọc. Âm hưởng tiêu đề bài viết này gợi nhớ tới Lời Chúa Giêsu: “Chỉ có
Sự Thật Mởi Giải Thoát Các Con”.
Riêng những người có trách nhiệm tổ
chức, điều hành hai ngày Tọa Đàm, cụ thể là GM Chủ Nhiệm CLB/NVB và anh Vương
Đình Chữ, quý vị nghĩ gì về nội dung bài viết của nhà văn họ Trần?
* Tham luận của cha Chân Tín, người
đã được BTC long trọng mời viết rồi cũng quý vị lại “bịt miệng” cha, một hành vi
còn quá mới, quá thời sự để người ta nhớ một bài viết khác cũng của nhà văn Trần
Mạnh Hảo có tựa đề “Good Bye Đại Hội Bịt Mồm”, giản dị vì chính anh cũng bị phân
biệt đối xử tương tự, chỉ vì con người thời nay yêu thích và tôn thờ sự dối trá.
Tôi không cầm được lòng nghĩ tới bài viết mang tên một câu hỏi nhức nhối: “Đạo
Để Làm Gỉ?” của cha Nguyễn Ngọc Tỉnh thuộc Dòng Anh Em Hèn Mọn được phổ biến
rộng rãi trên NET và gần đây đã được các thân hữu nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân ở
Úc Châu và Hoa Kỳ đưa vào cuốn “Thắp Một Ngọn Nến Cho Thái Hà”. Ngoài đời, cách
riêng trong các xã hội CS, người ta coi dối trá, che đậy sự thật là một lối sống,
một phương tiện kiếm ăn, bất cố liêm lỉ. Không lẽ Đạo, người có Đạo, nhất là
những người cầm trong tay Mối Đạo, Chân Lý của Đạo cũng hành sử như thế sao?
* Bài “Sân Khấu Về Khuya” của chị
Phạm Minh Tâm, một tín hữu nhiệt thành, năng nổ ngay từ những ngày còn sống trên
quê hương trước và sau 75 cho đến khi qua định cư tại Úc Châu viết riêng cho
DĐGD số tháng 10 (và vì nhu cầu thời sự đã được anh em đưa lên NET). Tôi trộm
nghĩ nếu BTC buổi Tọa Đàm còn chút tự trọng thì ít nữa nên đăng bài Tham Luận
của cha Chân Tín trong Kỷ Yếu với vài lời ghi chú. Nếu không đủ dũng lược để làm
như vậy thì cũng nên loại bỏ tên cha , kể cả tên cha Vũ Khởi Phụng, người mà ai
cũng biết là đang có mặt tại Mỹ để cắt một khối u trong nội tạng đúng thời gian
Tọa Đàm, ra khỏi danh sách những nhân vật được mời viết Tham Luận. Người đời sau
có quyền không bị lừa vì chuyện: “treo đầu dê bán thịt chó”!!!
Tôi sẽ không nói tới những tác phẩm
lớn trước đây như “Kẻ Bị Mất Phép Thông Công – nguyên tác: Un Excommunié” của cố
LS Nguyễn Mạnh Tường, “Nói với Quốc Hội” của Nguyễn Văn Trấn, “Thiên Đường Mù”
của Dương Thu Hương, “Chuyện Kể Năm 2000”, “Viết Về Bè Bạn”, “Vũ Trụ Không Cùng”
của Bùi Ngọc Tấn, “Đêm Giữa Ban Ngày” của Vũ Thư Hiên, “Mặt Thật”, “Hoa Xuyên
Tuyết” của Bùi Tín, “Nhân Quyền và Dân Chủ tại Việt Nam” của Nguyễn Thanh Giang,
“Gửi Lại Trước Khi Về Cõi” của Vũ Cao Quận, “Đi Tìm Nhân Vật”, “Sinh Ra Để Chết”
của Tạ Duy Anh, những trang Hồi Ký “Rồng Rắn” của tướng Trần Độ, “Đi Tìm Cái Tôi
Đã Mất” của nhà văn Nguyễn Khải, Hồi Ký của Nguyễn Đăng Mạnh. Những bài thơ xám
hối trước khi giã từ đời sống của Chế Lan Viên, “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” của
nhạc sĩ Tô Hải và gần đây nhất “Ngày Long Trời Đêm Lở Đất” của Trần Thế Nhân nói
về những chuyện kinh hoàng trong Cải Cách Ruộng Đất mà một phần liên hệ tới GHCG
đã được cố GM Lê Đắc Trọng phát hiện trong hồi ký của ngài. Ngoài tác phẩm của
Trần Thế Nhân vừa được Cành Nam thuộc Tổ Hợp xuất bản miền Đông Hoa Kỳ ấn hành,
một số lớn những tác phẩm trước đều do tủ sách Tiếng Quê Hương mà tôi có dự phần
đã xuất bản sau khi chúng bị bọn khủng bố văn hóa của chế độ tịch thu ngăn cấm
phổ biến ở trong nước.
Tôi cũng chẳng cần nhắc tới nội dung
những bài viết trên các tờ báo điện tử hoặc báo viết được phổ biến lén lút trong
nước như tờ Tổ Quốc hoặc tờ Tự Do Ngôn Luận do các linh mục Chân Tín, Phan Văn
Lợi chủ trương cùng như HộpThư của các Blogers nổi tiếng như Người Buôn Gió,
Điếu Cày, Mẹ Nấm v.v…
Sau đây là hai bài viết ngắn trong số hàng ngàn, hàng vạn chứng từ tương tự trên
đất nước ta vào thời điểm này:
1/ Bài “Đừng bảo tôi im!” của Joice
Anne Nguyễn, cố bé mới 16 tuổi đầu, con gái của nữ đạo diễn Song Chi vùa thoát
ra khỏi nước được vài năm nay hiện sống tại Na Uy.
2/ Bài “Cả nước thích đùa” của Lê Thị
Thanh Chung với lời cáo lỗi với nhà văn Aziz Nesin vì tội “đạo” tên ông để viết
gửi cái gọi là Đại Hội Nhà Văn Việt Nam lần thứ VIII. Không hiểu những người có
sáng kiến tổ chức buổi Tọa Đàm ở Sàgòn vừa qua nghĩ sao khi đọc bài viết này,
không chỉ với tư cách công dân đời thường như những nhân vật trong Hội Nhà Văn
VN, mà ở vị trí của những người luôn nhân danh mọi điều tốt lành nhất, linh
thiêng, cao cả nhất cho con người ở bất cứ không gian, thời gian nào?
Thư chẳng hết lời.
Trân trọng kính chào và mong nhận
được hồi âm từ những anh em của tôi.
Trần Ngọc Vân
(bút danh Trần Phong Vũ)
[email protected]
[email protected]