Tinh Thần Công Đồng Vatican II và
HĐGMVN
Lm. Chân Tín, DCCT
Nói cách khác, Hội Đồng Giám Mục sẽ
ăn ngon ngủ yên, mặc cho con cái mình nơi này nơi kia bị bắt bớ tù đày vì đòi
công lý, mặc cho đất đai của cha ông như các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bị
cắt dâng cho ngoại bang, mặc cho việc khai thác bô xit độc hại liên luỵ đến môi
trường sống đã và đang bị ô nhiễm một cách trầm trọng…
Từ ngày cộng sản chiếm miền Nam Việt
Nam, các giám mục đã thường nại đến Công Đồng Vatican II để biện minh cho sự
đồng loã với đảng cộng sản. Bắt đầu từ Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Bình, sau
30/04/1975, đã gởi tâm thư kêu gọi giáo dân phải “hoà mình vào nhịp sống mới
trong tinh thần hoà giải”, trong đó, ngài viết: “Một trang sử mới đã mở ra cho
dân tộc Việt Nam. Đây là một niềm vui chung của cả dân tộc Việt Nam”. Và từ đó
đến nay, ngoại trừ một số giám mục can cường bảo vệ Giáo Hội, bảo vệ con người,
bảo vệ công lý và hoà bình (như Đức Cha Nguyễn Kim Điền, Đức Cha Nguyễn Văn
Thuận và các Đức Cha Ngô Quang Kiệt, Cao Đình Thuyên, Hoàng Đức Oanh…), đại đa
số các giám mục khác đã im hơi lặng tiếng trước những bất công, trước những đau
khổ triền miên của con người Việt Nam hôm nay. Và như thế là đồng loã với đảng
cộng sản.
Công Đồng Vatican II, đặc biệt trong
Hiến Chế Mục Vụ về Giáo Hội trong thế giới ngày nay, ngay trong lời mở đầu, đã
khẳng định rõ ràng: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày
nay, nhất là của những người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy
vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của
con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ” (MV 1).
Nhìn lại 35 năm dưới chế độ cộng sản,
ta thấy các giám mục, nhất là Hội Đồng Giám Mục, chưa xem “ưu sầu và lo lắng của
con người” Việt Nam hôm nay là của mình. Tự cho mình là những giám mục của công
đồng Vatican II, hơn hẳn các giám mục miền Bắc bị kìm kẹp dưới chế độ cộng sản
từ 1954 đến 1975, nhưng thực sự các giám mục miền Nam cũng chẳng thấm nhuần tư
tưởng, lời dạy và trí ý của Công Đồng Vatican II. Có vẻ những gì “thực sự là của
con người” đã không hề gieo được chút âm hưởng nào vào lòng các ngài.
Trước hết, trong nhiều năm trời, rất
nhiều dân oan ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm
khác từ các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bình Dương, Bình Phước, Mỹ
Tho, Bến Tre, Long An, Bà Rịa, Vũng Tàu…nằm la liệt trên những con đường thành
phố Sài Gòn đòi công lý. Nhưng Hội Đồng Giám Mục không có một lời nói, một cử
chỉ thương yêu giúp đỡ họ. Những người nghèo bị bóc lột, không còn nhà để ở,
không còn đất để canh tác, không có công ăn việc làm, đi đòi công lý thì bị đẩy
từ toà này sang toà khác, từ năm này qua năm khác. Nhưng các giám mục lại bàng
quan trước những đau khổ của họ, ung dung đi nước ngoài như đi chợ, im lặng
trước bất công, dửng dưng tự tách mình ra ngoài cộng đồng dân tộc. Ưu sầu và lo
lắng của con người Việt Nam hôm nay hình như không gieo được một chút âm hưởng
nào vào lòng các giám mục Việt Nam!?
Đến khi con cái của Giáo Hội bị bắt
bớ đánh đập vì đòi công lý và hoà bình, như các vụ Toà Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Toà,
Loan Lý, Đồng Chiêm, Cồn Dầu… Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng vẫn im lặng. Đặc
biệt là vụ Đồng Chiêm, như mọi người đều biết, ngoài chuyện đánh đập giáo dân,
còn chuyện động trời là cộng sản đập phá Thánh Giá giữa đêm khuya với hàng trăm
dân quân cùng chó nghiệp vụ và đủ loại vũ khí, thậm chí dùng cả chất nổ cho nổ
tung cây Thánh Giá, biểu tượng thiêng liêng của người Kitô hữu. Khác với các vụ
khác, lần này có một số giám mục lên tiếng, nhưng Hội Đồng Giám Mục vẫn im lặng.
Không những thế, tại Rôma ngày
23/06/2009, Đức Cha Bùi Văn Đọc, Chủ tịch Uỷ ban Giáo lý – Đức tin, đã lợi dụng
một bài giảng lễ để, một cách long trọng, thanh minh cho sự im lặng thoả hiệp
đáng sợ của hàng giám mục trước sự tàn ác của cộng sản Việt Nam. Đức Cha Đọc
giảng trước sự hiện diện của tất cả các giám mục Việt Nam đến Rôma gặp Đức Giáo
Hoàng Beneđictô 16, với sự tham dự đông đảo của linh mục, tu sĩ, giáo dân Việt
Nam đang làm việc hoặc học tập ở Rôma, trong một thánh lễ long trọng ở đền thờ
Thánh Phaolô ngoại thành. Vì thế có thể coi như đó là tiếng nói đại diện Hội
Đồng Giám Mục, và bài giảng đó đúng là bài bào chữa cho sự im lặng của hàng giám
mục Việt Nam. Trong bài giảng, Đức Cha Đọc đã chỉ dựa vào sự e dè của Giêrêmia
để biện minh cho sự im lặng của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Đức Cha Đọc cố ý
quên đi việc Thiên Chúa sai Giêrêmia nói lời của Ngài và sự đảm bảo của Thiên
Chúa “Có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi”. Thiên Chúa giao cho Giêrêmia một
sứ mạng khủng khiếp phải chu toàn: “đứng đầu các dân, các nước để nhổ, để lật,
để huỷ, để phá, để xây, để trồng”. Làm ngôn sứ là phải trả giá. Nhưng hình như
các giám mục Việt Nam không dám trả giá như thế, mà chỉ biết loanh quanh biện
minh.
Tiếp đó, ngày 13/01/2010, lại có bài
“Lên tiếng hay không lên tiếng” trên trang điện tử của Hội Đồng Giám Mục Việt
Nam. Có thể coi đây thực chất là một bản tuyên bố nói lên lập trường của Hội
Đồng Giám Mục. Trong bản tuyên bố này, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có ý nói:
chúng tôi chỉ đưa ra nguyên tắc chung, còn tại địa phương, địa phương nào lo địa
phương đó. Nói cách khác, Hội Đồng Giám Mục sẽ ăn ngon ngủ yên, mặc cho con cái
mình nơi này nơi kia bị bắt bớ tù đày vì đòi công lý, mặc cho đất đai của cha
ông như các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bị cắt dâng cho ngoại bang, mặc cho
việc khai thác bô xit độc hại liên luỵ đến môi trường sống đã và đang bị ô nhiễm
một cách trầm trọng…
Như vậy, Hội Đồng Giám Mục có theo
đúng tinh thần của Công Đồng Vatican II không? Có đồng hành với dân tộc hay chỉ
đồng hành với đảng cộng sản? Có sống giữa lòng dân tộc hay chỉ sống giữa lòng
đảng cộng sản?
Hiện nay, Hội Đồng Giám Mục đang tiến
hành tổ chức Đại Hội Dân Chúa. Đại Hội sẽ diễn ra vào tháng 11/2010 sắp tới tại
Sài Gòn.
Đại Hội có đem vấn đề thi hành Công Đồng Vatican II ra thảo luận không? Dân Chúa
tại Việt Nam sống giữa lòng dân tộc như thế nào? Làm thế nào để đồng hành thật
sự với dân tộc? Làm thế nào để sống lời khẳng định của Công Đồng Vatican II:
“Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của
những người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo
lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại
không gieo âm hưởng trong lòng họ”?
Tài liệu làm việc của Đại Hội đã được
gửi đi các nơi, nhưng trong đó chỉ thấy lý thuyết và lý thuyết muôn thuở. Nào là
nền tảng thần học, nào là hội nhập văn hoá… Những vấn đề muôn thuở này, chỉ cần
trình bày trong một số tài liệu để gửi về các giáo xứ học hỏi là đủ. Điều mà Dân
Chúa đang mong đợi là câu trả lời thực tế cho các vấn đề nóng bỏng như: Giáo Hội
phải đồng hành với dân tộc thế nào trong chế độ cộng sản? Giáo Hội phải sống
giữa lòng dân tộc như thế nào để bảo vệ con người, bảo vệ công lý, bảo vệ hoà
bình theo tinh thần Công Đồng Vatican II? Đó mới là những vấn đề nhức nhối hiện
nay.
Nếu không có trao đổi tự do về những
vấn đề đó, thì Đại Hội Dân Chúa sắp tới sẽ chỉ là một lễ hội tưng bừng tốn kém
mà chẳng ích lợi gì cho ai. Thậm chí chỉ có lợi cho đảng cộng sản mà thôi. Và
thử hỏi, đó có phải là tinh thần Vatican II hay không?
Linh mục Chân Tín, DCCT