Sớ Táo Quân Năm Tân Mão

       

Khấu đầu tâu Thánh Thượng

Thần hạ Táo Việt Nam

Ngự xó bếp nhân gian

Chép ghi từng sự việc

Cuối năm làm tổng kết

Trình tâu lên Ngọc Hoàng

Ngài từ chốn cao sang

Bật đèn trời soi xét
 

Năm anh Cọp sắp hết

Năm chị Mèo sắp sang

Hạ giới vẫn lầm than

Hỏi vì đâu nên nỗi?

Kinh tế vẫn chìm nổi

Thất nghiệp vẫn tung hoành

Đô la Mỹ vẫn xanh

Nhưng không ngừng mất giá

Chiến tranh vẫn tàn phá

A-Phú-Hãn tan tành

I-Rắc vẫn phân tranh

Bằng súng gươm đẫm máu

Vậy mà Mỹ sắp "chẩu"

Rút chân thật ngon lành

Chúng mày muốn chiến tranh

Cứ giết nhau thoải mái

Thằng nào yếu thì bại

Thằng nào mạnh thì ăn

Cho dù Ta-li-băng

Thắng luôn ông cũng mặc

Dù lính ông chết ngắc

Sơ sơ trên chục ngàn

Diễn lại tuồng Việt Nam

Kể gì xương với máu!

Bắc Hàn dương vây ẩu

Khi không bắn chìm tầu

Nã đại bác lên đầu

Dân đen lăn ra ngỏm

Nam Hàn thì nhấp nhổm

Đàn anh Mỹ vỗ về

Gây lớn chuyện làm chi

Nào, theo anh tập trận

Dương oai vài ba bận

Là tụi nó thất kinh

Bất chiến tự nhiên thành

Chờ giang sơn thống nhất.

Chẳng "ke" Kim Chính Nhật

Dám nổi điên bất ngờ

Đạn nguyên tử hắn "phơ"

Khối nơi thành tro bụi

Thứ cùi không sợ hủi

Việc nước coi như đùa

Sửa soạn truyền ngôi vua

Cho thằng con út mập.

Ở Biển Đông Mỹ vấp

Đúng tham vọng anh Ba

Biển gần đến đảo xa

Lưỡi bò anh liếm ráo

Chú Sam liền quýnh quáo

Tập họp cõi Á Đông

Kéo theo bạn lòng vòng

Úc, Tây Lan, Ấn Độ

Lập hàng rào phòng thủ

Để đương cự với Tàu

Chưa đến độ uýnh nhau

Nhưng có mòi căng thẳng.

Anh Ba vốn hiếu thắng

Thích dương oai làm càn

Đớp ngon của Việt Nam

Hoàng Sa và biển cả

Bây giờ bị xỉ vả

Bị bao vây tứ bề

Mặt anh cũng thấy ê

Phải nói năng nhũn nhặn

Nhưng lòng tham chưa lặn

Sân hận làm mất khôn

Lưu Hiểu Ba nổi cồn

Giải No-ben quốc tế

Anh vẫn giam bất kể

Mặc thế giới kêu tha

Lại còn cản người ta

Dự lễ nghi phát giải

Nổi điên anh chơi dại

Lập No-ben Ba Tàu

Lôi ngay cụ Khổng Khâu

Làm bung sung khoe mẽ

Càng khoe càng thấy ẹ

Càng bị người coi khinh

Cường quốc mà lưu manh

Lại chơi trò con nít…
 

Chuyên người nói không hết

Xin tấu chuyện nước ta

Suốt năm Cọp vừa qua

Dân mình thêm khốn khổ

Trời thì gây bão tố

Người xả đập, phá rừng

Nước tràn xuống tưng bừng

Ngập ruộng vườn làng xóm

Chính quyền cứu trợ dỏm

Phát vài gói mì tôm

Chỗ nào có qùa xôm

Cán bộ liền quơ hết

Nói là để tổng kết

Chia đều cho mọi người

Dân một, cán bộ mười

Thật công bằng hết xảy!

Dân làm nương trồng rẫy

Thấy dự án là teo

Mua rẻ đất người nghèo

Bán cao cho đầu nậu

Cồn Dầu kêu chẳng thấu

Cưỡng lại bị ra tòa

Công an khéo bóp xoa

Nguyễn Thành Năm chết cứng!

Ngư dân thì phải hứng

Tai họa trên biển khơi

Lênh đênh giữa nước, trời

"Tầu lạ" đâu đến húc

Hải quân "ta" ngủ gục

Ở mãi xó nào đây

Để kẻ lạ phây phây

Tung hoành trên biển Việt

Gặp dân ta là giết

Gặp tầu ta là đâm

Đảng "ta" vẫn ân cần

Ngợi ca tình hữu nghị.

Ai tỏ bầy thiện chí

Giữ nước, bảo vệ dân

Lên tiếng vài ba lần

Là có cơ bị hốt

Năm nay đảng dễ nhột

Bắt nhốt cứ lung tung

Người mới nhất được còng:

Luật sư Cù Huy Vũ

Chế độ này nát, cũ

Kèo cột đã lung lay

Dưới trên cùng một bầy

Đua nhau trò trộm cướp

Luân thường thì đảo ngược

Văn hóa liệng xuống xình

Hiệu trưởng hiếp nữ sinh

Con đánh cha, giết mẹ

Vậy mà mấy ông kẹ

Vẫn vênh vang lên đời

Rầm rộ mở trò chơi

Thăng Long Ngàn Năm Hội

Hàng tỷ Đô tiền sổi

Thả cửa xài sướng tay

Chấm mút miếng mồi này

Khối thằng thêm béo bổ

Chỉ dân đen là khổ

Lao động còng lưng tôm

Để cho bọn ác ôn

Trả nợ tiền đại lễ.

Đảng đang lo sắp ghế

Cho Đại Hội tháng Giêng

Dân góp ý triền miên

Đảng vờ nghe, khen tốt

Nhưng vừa tham vừa dốt

Mọi sự để ngoài tai

Đảng "ta" có biệt tài

Cứ trơ trơ mặt thớt…

Thôi, thần xin cắt bớt

Kể hoài sợ Trời buồn

Nước mắt Trời mà tuôn

Lụt dưới kia càng tệ.
 

Bây giờ thần xin kể

Chuyện Giáo Hội quê nhà

Đại Năm Thánh vừa qua

Rất linh đình, hoành tráng

Đèn đóm thì sáng loáng

Hoa lá đủ muôn mầu

Cờ quạt nối đuôi nhau

Phất phơ bay trước gió

Áo khăn thì rực rỡ

Nghi lễ thật huy hoàng

Bề ngoài rất cao sang

Nội dung ai còn nhớ?

Bao công lao, tiền của

Để đổi được cái gì?

Hay cũng chỉ là khoe

Như Ngàn Năm Hà Nội?

Nội tình thì bối rối

Nhiều thứ phải đậy che

Chủ chăn cũng kết bè

Cũng đòn ngầm xả láng

Đức Tổng Kiệt liều mạng

Chọi với đá bạo quyền

Đòi công lý ưu tiên

Đòi tự do tôn giáo

Bạo quyền bèn chơi láo

Quyết đuổi Ngài đi xa

Cho du đãng gọi loa

Dọa giết Ngài tại chỗ

Có vị thì hỗ trợ

Có vị sợ phát teo

Phải tìm cách nghe theo

Làm vừa lòng nhà nước

Ngài Tổng Kiệt thấy được

Lòng buồn chán ê chề

Ngày trầm cảm lê thê

Đêm chong đèn mất ngủ

Biết tình đời qúa đủ

Xin từ chức cho xong

Ai biết ai thật lòng

Hở ra, người chiếm ghế.

Giám Mục Chương cả nể

Cho tượng "Bác" mạ vàng

Ngồi cùng hàng nghênh ngang

Trên bàn thờ Chúa, Mẹ.

Giám Mục Tri xử thế

Như công an quận, phường

Khuyên bổn đạo làm gương

Nhường đất cho việc khác

Đất ông cha khai thác

Cả trăm năm chịu nghèo

Giờ bán rẻ như bèo

Để người xây khách sạn

Dậy chị Năm bài bản

Viết lời khai cho xuôi

Vụ anh Năm lià đời

Là lý do mắc bệnh

Đừng khai công an đánh

Kẻo rắc rối trăm bề

Ngài chẳng hề bao che

Sáu giáo dân bị chộp.

Giám Mục Nguyễn Thái Hợp

Lãnh Ủy Ban mới tinh

Công Lý và Hòa Bình

Đã ra chiêu khai mạc

Cha viết thư phản bác

Xin hoãn vụ xử tòa

Thêm thời giờ điều tra

Vụ đuổi nhà, truất đất.

Chính quyền đang tất bật

Lo giữ mối ngon này

Đâu phải thứ thơ ngây

Dễ nghe lời Cha Hợp.

Mong Cha không bị khớp

Đường Cha đi còn dài

Việc Cha còn nặng vai

Cửa Cha còn bị gõ.

Giáo Hội còn xin xỏ

Nhà nước nắm trọn quyền

Đối thoại đã bao niên

Vẫn dậm chân tại chỗ…
 

Giờ xin quay về ổ

Nơi Diễn Đàn Giáo Dân

Suốt cả năm Canh Dần

Quân ta phờ râu chạy

Chạy loan tin bén nhậy

Tìm tài liệu nghiêm minh

Lo theo sát tình hình

Vì không quen bình…loạn

Nào hồ sơ kế toán

Nào gửi báo bốn phương

Nào website mở đường

Nào ti-vi đủ chuyện

Nhờ đạo quân thiện nguyện

Tuy vất vả mà vui

Có điều đầu bạc rồi

Phải kiếm người tiếp nối

Trời thấu cho nông nỗi

Ban sức khỏe như voi

Ngày nào còn trên đời

Còn hăng say gánh vác.
 

Nói hoài giọng đã lạc

Thần báo cáo Ngọc Hoàng

Các thứ chuyện dương gian

Tâu bao giờ cho hết

Trước khi thần cáo biệt

Dám mạnh miệng xin Trời

Vuốt cơn giận làm vui

Đoái thương người dưới thế

Cho muôn dân bốn bể

Yêu thương nhau một nhà

Cho thanh bình nở hoa

Giữa thiên đàng hạ giới

Cho những tên gây tội

Biết tu tỉnh ăn năn

Cho người đói có ăn

Cho người tù được thả

Cho người già êm ả

Sống trọn kiếp nhân sinh

Cho nước Việt Nam mình

Sớm thoát nanh cộng sản.
 

Bây giờ thần di tản

Về dưới kia thưởng xuân

Cái quyến rũ dương trần

Thần chưa sao thoát khỏi

Cũng chưa ham về cõi

Thượng giới vạn niên xuân

Xin được làm người trần

Với Táo Bà xó bếp

Cẩn tấu

TÁO DIỄN ĐÀN GIÁO DÂN