Tôi Dự Đại Hội Dân Chúa
Vũ Sinh Hiên
(Người tín hữu "nằm vùng" trong ĐH)
* "Có đại biểu khoe trước đại hội là trước ngày lên đường đi phó hội, chính quyền xã, huyện, tỉnh đã tới thăm hỏi và chúc mừng khiến đại biểu xúc động vì thấy "tốt đời, đẹp đạo" quá, Đảng và Nhà Nước đã quan tâm đến sinh hoạt của Giáo Hội (!) Chúng tôi không biết ở cấp Trung Ương có vị nào đến "chúc mừng" Ban Tổ Chức đầu não của Đại hội hay không?"
* "Trong bài tham luận của Giám Mục Đà Nẵng, ngài đã làm Đại hội sửng sốt khi đưa một từ mới vào tử điển Việt Nam: Mục Vụ Nhà Đất. Từ xưa đến giờ, người ta chỉ nghe nói về dịch vụ nhà đất chứ chưa ai nghe nói đến loại mục vụ do Giám mục Đà nẵng mới sáng chế (…) Chỉ tiếc rằng (…) không thấy Giám mục Đà nẵng đẩy vấn đề đi xa hơn, ấy là chuyện đất đai ở quê hương của ngài."
* "Dân Chúa ngờ ngợ về cái DŨNG không đều tay của Hàng Giám Mục. Dân Chúa đòi hỏi các Giám mục phải tỏ bày cái dũng trong công lý và sự thật. Không thể nhập nhằng, tránh né với lý do là để tìm sự yên ổn cho đàn chiên, rồi nhượng bộ, cúi đầu. Dân Chúa không cần sự yên ổn cúi đầu này. Gần 400 năm nay, Dân Chúa có bao giờ cúi đầu nhục nhã đâu cơ chứ."
* "…có những người dễ tính đã coi Đại hội lần này như một Lễ Hiện Xuống Mới. Không "hiện xuống" sao được khi mà 99% các tham luận và phát biểu trong Đại Hội đều là chuyện của Hội Thánh cả. Có những giáo dân lần đầu tiên trong đời thấy Đức Giám Mục vỗ tay, hát xướng từ Quan Họ đến Trịnh Công Sơn, cầm trịch cho cả hội trường hát theo. Không có ơn Chúa Thánh Thần, làm sao có cảnh tượng này được?"
* "Vậy thì, Đại Hội Dân Chúa kỳ này chỉ nên coi như một khởi đầu cho việc tìm lại bản chất thực sự của Giáo Hội Việt Nam, chứ chưa nên đưa ra những định hướng cụ thể cho Giáo Hội trong tương lai. Tôi đề nghị mở một Web site để Dân Chúa đóng góp xây dựng trong một khoảng thời gian nào đó."
Sau bản tường trình về Đại Hội DCVN của VSH, mời độc giả theo dõi tiếp bài viết về Đại Hội DC Trung Quốc của một đại biểu ẩn danh tham dự ĐH này.
Tôi đến Đại Chủng Viện Thánh Giuse số 6 bis đường Tôn Đức Thắng, Quận I vào lúc 3g chiều ngày Chúa nhật 21 tháng 11 năm 2010 để tham dự Đại Hội Dân Chúa sẽ kéo dài từ chiều hôm nay cho đến hết ngày Thứ Năm 25-11. Đến đây tôi mới được biết là các đại biểu trong Tp. Hồ Chí Minh được quyền về nghỉ đêm tại nhà. Nhà tôi ở Quận Phú Nhuận, chỉ mất 20.000 đồng xe ôm là tôi có thể về được đến nhà, nhưng tôi hạ quyết tâm "nằm vùng" 4 ngày 4 đêm như nhiều đại biểu từ xa về. Tôi không được rõ chỗ nghỉ ngơi của các đấng, các bậc và của các đại biểu nữ ra sao, nhưng chỗ ở của cánh đại biểu đàn ông chúng tôi là ở tầng 2, nhà ngủ của các thầy Đại Chủng Viện. Đại Chủng Viện Thánh Giuse có 170 thầy, Ban Giám Đốc cho 100 thầy về tạm trú ở gia đình, nhường chỗ cho các đại biểu tham dự Đại Hội Dân Chúa, còn 70 thầy ở lại lo phục vụ các đại biểu dưới quyền điều khiển của các cha giáo. Phải nói ngay là công việc phục vụ đã chu đáo đến tận răng: từ đôi dép, bàn chải đánh răng, đến gói cà phê G7, viên kẹo. tất tần tật đều được cung ứng dồi dào.
Thời gian nằm vùng cho phép tôi làm quen với các đại biểu bốn phương: Bùi Chu, Phát Diệm, Thái Bình, Xuân Lộc, Cần Thơ, Long Xuyên v.v… các vị hầu hết là từ Hội Đồng Mục Vụ Giáo Xứ, được các đấng, các bậc tuyển chọn căn cứ vào sự nhiệt tình phục vụ tại địa phương. Các vị đều quen với nếp sống ở quê nhà chứ không phải là ở Đại Hội, buổi sáng các vị dậy rất sớm như thói quen ở nhà, khề khà một tách trà hoặc ly cà phê, nói chuyện lớn tiếng, nghe đài. Sau những giờ họp ở Hội trường, các vị tranh tủ giặt giũ, ủi áo quần, đánh bóng đôi giầy, chăm chút chiếc cà vạt. Chả mấy khi lên đời như thế này, phải tươm tất để mỗi khi gần gũi các đấng Vít-vồ xin một pô ảnh, đem về phóng lớn cho con cháu ngưỡng mộ. 350 Năm của Giáo Hội mới có ngày này cơ mà. Chính Đức Hồng Y cũng thú nhận trước Đại Hội là ngồi ghế chủ tọa, ngài không phải nói nhiều, nhưng ra khỏi Hội trường ngài rất mỏi miệng vì ... cười. Con cái xúm xít lần lượt xin cha một pô ảnh, lỡ nào từ chối?
Có những đại biểu đã được các đấng bản quyền địa phương chuẩn bị trước ngày đi phó hội nhưng có rất nhiều vị vì vâng lời mà lên đường. Có đại biểu khoe trước đại hội là trước ngày lên đường đi phó hội, chính quyền xã, huyện, tỉnh đã tới thăm hỏi và chúc mừng khiến đại biểu xúc động vì thấy "tốt đời, đẹp đạo" quá, Đảng và Nhà Nước đã quan tâm đến sinh hoạt của Giáo Hội. Chúng tôi không biết ở cấp Trung Ương có vị nào đến "chúc mừng" Ban Tổ Chức đầu não của Đại hội hay không? Có đại biểu Giáo Lý Viên trẻ trung và lành thánh yêu cầu được các đấng, các bậc chăm sóc, bồi dưỡng giáo lý để hoàn thành tốt nhiệm vụ của một Giáo Lý Viên. Rồi có lẽ trong quá khứ, đại biểu này đã chưa được chăm sóc đúng mức, cho nên cô Giáo lý viên trẻ trung nghẹn ngào nói không nên lời khiến Đại hội phải mời cô về chỗ bằng một tràng pháo tay. Đại khái các phát biểu tham luận đều liên quan đến những chuyện của Giáo Hội mà chúng ta đã từng nghe ở nhiều nơi, ở nhiều cấp.
Trong bài tham luận của Giám Mục Đà Nẵng, ngài đã làm Đại hội sửng sốt khi đưa một từ mới vào tử điển Việt Nam: Mục Vụ Nhà Đất. Từ xưa đến giờ, người ta chỉ nghe nói về dịch vụ nhà đất chứ chưa ai nghe nói đến loại mục vụ do Giám mục Đà nẵng mới sáng chế. Chỉ tiếc rằng lời phát biểu còn mông lung mơ hồ khiến Đại hội chưa nắm bắt được cái cốt lõi của Mục vụ này, nhất là không thấy Giám mục Đà nẵng đẩy vấn đề đi xa hơn, ấy là chuyện đất đai ở quê hương của ngài. Và vì nghe đến chữ đất tôi tự hỏi Đại hội Dân Chúa đang được tổ chức trên mảnh đất nào đây. Tôi có cảm tưởng như là Đại Hội Dân Chúa lần I này, sau 350 năm thành lập hai Giáo Phận Tiên Khởi, đang được diễn ra trên một đất nước thanh bình, vô cùng thanh bình, không có vấn đề gì cả. Ấy vậy mà đồng bào mình đang có những đòi hỏi sôi sục phải đổi thay những gì cũ kỹ, lỗi thời, phi lý; đòi hỏi toàn dân phải tỉnh táo và kiên cường đối phó với nạn ngoại xâm hiểm độc; cụ thể hơn cả là Miền Trung đang phải đối phó với thiên tai lụt lội, lũ chồng lũ. Dân Chúa đã không hề đả động đến những vấn đề trên đây, chỉ duy một lần vào cuối ngày thứ ba của Đại hội, một nhóm trong số 16 nhóm thảo luận (nhóm 10) mới đả động đến trong vài giây về lũ lụt.
Tôi cũng có cảm tưởng như là Đại Hội Dân Chúa lần I đang diễn ra trong lòng một Giáo hội vô cùng hiệp nhất, từ trên xuống dưới, từ cha đến con. Ấy vậy mà trước sự tấn công của kẻ xấu, đàn chiên đã lãnh nhiều vết thương, đang ngơ ngác nhìn về Hội Đồng Giám Mục mong tìm thấy một chỉ dẫn, một giải thích, một ủi an để yên tâm mà giữ đạo. Dân Chúa không dám nghi ngờ gì về lòng NHÂN của các Giám mục đối với các anh chị em. Các vị đã được tuyển chọn từ hàng tư tế gương mẫu của Chúa. Dân Chúa không dám đánh giá trình độ TRÍ thức của các Giám mục. Các vị đã được đào tạo kỹ lưỡng, được đi đó đây khắp năm châu, bốn bể. Nhưng Dân Chúa ngờ ngợ về cái DŨNG không đều tay của Hàng Giám Mục. Dân Chúa đòi hỏi các Giám mục phải tỏ bày cái dũng trong công lý và sự thật. Không thể nhập nhằng, tránh né với lý do là để tìm sự yên ổn cho đàn chiên, rồi nhượng bộ, cúi đầu. Dân Chúa không cần sự yên ổn cúi đầu này. Gần 400 năm nay, Dân Chúa có bao giờ cúi đầu nhục nhã đâu cơ chứ.
Vậy thì, Đại Hội Dân Chúa kỳ này chỉ nên coi như một khởi đầu cho việc tìm lại bản chất thực sự của Giáo Hội Việt Nam, chứ chưa nên đưa ra những định hướng cụ thể cho Giáo Hội trong tương lai. Tôi đề nghị mở một Web site để Dân Chúa đóng góp xây dựng trong một khoảng thời gian nào đó. Một Ban Thư Ký được chỉ định lãnh nhận những ý kiến này, những ý kiến phải được trình bày một cách xây dựng và lịch sự, hệ thống hóa và trình lên Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Các Đức Giám Mục sẽ đề ra những định hướng cho Giáo Hội trong 5 năm tới, 10 năm tới.
Bởi trong Đại hội đã có những đại biểu đề nghị là sau lần Đại hội này nên tổ chức các đại hội các cấp (Giáo tỉnh, Giáo phận, Giáo hạt) và cứ định kỳ 5 năm một lần sẽ tổ chức Đại Hội Dân Chúa Toàn Quốc. Âu cũng là một ý kiến đáng suy nghĩ.
Lạc quan hơn nữa có những người dễ tính đã coi Đại hội lần này như một Lễ Hiện Xuống Mới. Không "hiện xuống" sao được khi mà 99% các tham luận và phát biểu trong Đại Hội đều là chuyện của Hội Thánh cả. Có những giáo dân lần đầu tiên trong đời thấy Đức Giám Mục vỗ tay, hát xướng từ Quan Họ đến Trịnh Công Sơn, cầm trịch cho cả hội trường hát theo. Không có ơn Chúa Thánh Thần, làm sao có cảnh tượng này được?
Thôi thì, hãy hài lòng với một sự khởi đầu tròn trịa làm vui lòng mọi người.
Ba ngày "Đại hội Dân Chúa" của Trung Quốc
Tường trình kín của một Đại Biểu
tỉnh An Huy giấu tên vì vấn đề an ninh* M
ột số địa phương đã sử dụng công an để buộc các GM đến Bắc Kinh tham dự ĐH.* Mỗi đoàn đại biểu địa phương đã được hộ tống bởi các viên chức của Mặt trận và vụ tôn giáo nhằm đảm bảo họ đến Bắc Kinh cùng với nhau. Đó là lý do tại sao có hơn 300 tham dự viên Công giáo và gần 100 quan chức trong ĐH.
* Áp lực để triệu tập Đại hội này vô cùng lớn, do đó, nhà cầm quyền phải tạo lập các luận điệu để tố cáo các chính sách về Trung Quốc của Vatican.
* Một số giám mục ngồi trong các hàng ghế đầu đã không giơ tay của mình để bỏ phiếu cho bất cứ điều gì. Nhưng các vị này cũng được tính là những phiếu hỗ trợ luôn.
* Đã có một số linh mục ca hót những lời xưng tụng nhà cầm quyền.
* Một số đại biểu ở hàng ghế đầu đã háo hức để bắt tay với Gỉả (Khánh Lâm) và các quan chức nhà nước cao cấp khác. Một linh mục từ tỉnh An Huy thậm chí đã vỡ òa trong tiếng khóc, "Thưa Lãnh Đạo, Ngài có khỏe không?"
Lời lạm bàn của một đại biểu tham dư ĐHDC/VN: Lạ thật, đọc sao thấy có vẻ quen quen!!!
Đại hội Đại Biểu Công giáo toàn quốc lần thứ VIII được từ lâu mong đợi sau cùng đã diễn ra. Cụm từ "được mong đợi từ lâu" mô tả cảm xúc của các loại người khác nhau: một số đã hy vọng rằng nó sẽ không được triệu tập trong khi những người khác thì lại quá háo hức để tham dự.
Tuy nhiên, sự tự chế của Roma không làm giảm sự lo lắng của chính quyền Trung Quốc. Các quan chức đã phân tán áp lực từ Bắc Kinh đến các chính quyền địa phương, đòi hỏi Sở Công tác Mặt Trận Thống Nhất và các văn phòng Vụ tôn giáo đảm bảo đầy đủ các đại biểu tham dự Đại hội, nhất là những đại biểu quan trọng.
Danh sách của các đại biểu tham dự Đại Hội và ủy ban thường trực của nó đã được thành lập sau nhiều vòng tham vấn giữa Bắc Kinh và các chính quyền địa phương. Các quan chức địa phương đặt rất nặng vấn đề tham dự này thành ra chúng ta có thể hiểu được tại sao một số địa phương đã sử dụng công an để buộc các giám mục đến Bắc Kinh tham dự cuộc họp.
Đại hội này đã rất khác với những lần trước đây khi các đại biểu có thể tự ý quyết định để tham dự hay không. Nhưng lần này, các quan chức tỉnh đã tập trung tất cả các đại biểu của tỉnh hoặc của thành phố vài ngày trước đó để thống nhất suy nghĩ của họ. Sau đó tất cả mọi người đã đi đến Bắc Kinh cùng với nhau.
Thông điệp của cuộc họp tiền-đại hội này chỉ đơn giản: Đại hội là một mốc quan trọng. Nó phải đảm bảo những người tham dự có lòng yêu nước và yêu Giáo hội, đảm bảo là các ứng viên sẽ được bầu một cách nhất trí và đảm bảo tất cả các đại biểu tham dự Đại hội từ đầu đến cuối.Tất nhiên, các quan chức địa phương cũng kín đáo nhắc nhở chúng tôi không nói quá nhiều, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của chúng tôi.
Mỗi đoàn đại biểu địa phương đã được hộ tống bởi các viên chức của Mặt trận và vụ tôn giáo nhằm đảm bảo họ đến Bắc Kinh cùng với nhau. Đó là lý do tại sao có hơn 300 tham dự viên Công giáo và gần 100 quan chức trong Đại hội.
Vào buổi sáng ngày 07 Tháng 12, Đại hội đã bắt đầu với cuộc họp chuẩn bị để xác nhận các thành viên của Đoàn chủ tịch. Theo sau đó là một bài phát biểu dài của Lưu Bái Niên*, kể lại lịch sử của Giáo Hội Trung Quốc từ cuộc Chiến tranh Nha phiến trong giai đoạn 1839-42 cho đến ngày hôm nay và lên án các chính sách của Vatican. Giọng điệu này thường xuất hiện trong các giáo trình yêu nước, nhưng bỏ ra một thời lượng dài để kể lại lịch sử trong các loại hội họp như thế là một thực hành rất hiếm.
Nó cho thấy hai điều: thứ nhất, áp lực để triệu tập Đại hội này vô cùng lớn, do đó, nhà cầm quyền phải tạo lập các luận điệu để tố cáo các chính sách về Trung Quốc của Vatican.
Trong buổi chiều của lễ khai mạc, Zhu Weiqun, Thứ trưởng Bộ Công tác Mặt trận Thống nhất và Wang Zuoan, giám đốc Cục Quản lý Tôn Giáo của Nhà nước đã đến.
Giám đốc Wang đã có tham luận cho những người tham dự. Giám Mục Ma Yingling** sau đó kể lại công việc của CCPA (Hiệp Hội CG Yêu Nước) và BCCCC (HĐGM Quốc Doanh) trong sáu năm qua. Ông trích dẫn nhiều số liệu cho thấy hai cơ quan đã thực hiện rất nhiều điều tốt đẹp. Họ cũng thực hiện một số tu chính cho hiến pháp của CCPA.
Hầu hết các giám mục đã có mặt tại Đại hội, ngoại trừ Giám mục Joseph Li Liangui của Cangzhou (Xianxian).
Sáng ngày thứ hai dành cho các cuộc thảo luận nhóm nhỏ. Hầu hết chúng tôi tán gẫu và kể chuyện tiếu lâm. Tất nhiên, đã có một số linh mục ca hót những lời ca tụng nhà cầm quyền.
Các giáo phận địa phương thực hiện các báo cáo của mình vào buổi chiều. Nó bắt đầu với Đức Giám mục Joseph Li Shan của Bắc Kinh. Tất cả các phần trình bày kể lại các khoản đóng góp từ các giáo phận của họ. Phần lâu nhất là của cha Simon Li Zhigang, tổng quản giáo phận Thành Đô, người đã nói trong nửa tiếng đồng hồ, đã làm cho tất cả mọi người kiệt sức.
Vào ngày thứ ba cũng là ngày cuối cùng là những cuộc bầu cử. Các đại biểu đã thông qua báo cáo hoạt động bằng cách vỗ tay và cuộc bầu cử các lãnh đạo được thực hiện bằng cách giơ tay.
Một số giám mục ngồi trong các hàng ghế đầu đã không giơ tay của mình để bỏ phiếu cho bất cứ điều gì. Nhưng các vị này cũng được tính là những phiếu hỗ trợ luôn.
Tất cả các ghế ngồi trong Đại hội đã được sắp xếp trước. Các quan chức tôn giáo có thể nhìn thấy rõ ràng từ phía sau những người nào đã không tham dự.
Lãnh đạo Nhà Nước Giả Khánh Lâm đã đến gặp các đại biểu Đại hội vào buổi chiều. Chúng tôi đã đến sớm tại Đại sảnh đường Nhân Dân và xếp hàng một cách trật tự trên một chiếc cầu thang cong. Chúng tôi đứng cứng nhắc trong vòng 15 phút và trở nên mệt mỏi khi Giả (Khánh Lâm) đến. Bài tham luận của ông có một giai điệu mạnh bạo, nhắc lại rằng chính sách của Đảng Cộng sản không thay đổi và nhấn mạnh về việc chống xâm nhập của các thế lực nước ngoài.
Một số đại biểu ở hàng ghế đầu đã háo hức để bắt tay với Gỉa (Khánh Lâm) và các quan chức nhà nước cao cấp khác. Một linh mục từ tỉnh An Huy thậm chí đã vỡ òa trong tiếng khóc, "Thưa Lãnh Đạo, Ngài có khỏe không?"
Phạm Hương Sơn
chuyển ngữ (Nguồn UCAN)*(Anthony Liu Bainian – thông tấn WHĐ thuộc HĐGM VN dùng danh xưng trịnh trọng "Ngài Lưu Bái Niên")
**Ma Yingling: GM bất hợp pháp, bị vạ tuyệt thông.