Viết Từ Canada
Mặc Giao

TẠI SAO CỘNG ĐOÀN CÔNG GIÁO VINH TRỞ THÀNH MỤC TIÊU ĐÀN ÁP?

Từ 30-7-2011 đến nay, đã có 11 thanh niên sinh viên Công Giáo thuộc giáo phận Vinh (10 người) và Thanh Hóa (1 người) bị công an cộng sản bắt giữ. Phải gọi đó là những vụ bắt cóc, vì bắt không luật lệ, không bằng chứng tội phạm, không có lệnh của tòa án, và ngay cả lệnh bắt giam chính thức của nhà nước cũng không có. Ngày 16-8, thêm anh Hồ Văn Oanh thuộc giáo xứ Yên Hòa, giáo phận Vinh, bị bắt cóc ngay tại phường Linh Đông, quận Thủ Đức, thành phố Sài Gòn. Rõ ràng nhà nước cộng sản VN chơi luật rừng giữa nhân loại văn minh của thế kỷ 21. Rõ ràng đợt càn quét này nhắm vào giới trẻ Công Giáo có gốc Vinh Thanh, dù họ sống ở quê quán của họ hay tại những nơi khác. Tại sao thế? Giới trẻ Vinh có gì nguy hiểm hơn giới trẻ ở những địa phương khác?

Có nhiều người cho rằng cộng sản VN dù không có tài trị nước, không có khả năng đem lại hạnh phúc ấm no cho nhân dân, họ rất giỏi về kỹ thuật đàn áp để giữ quyền hành. Mọi mầm mống đối kháng, dù chỉ là những lời phát biểu biểu khác với lập trường chính thức, đều lập tức bị bóp chết trong trứng nước, bất kể trái với luật lệ do chính họ ban hành, bất kể dư luận, bất kể tình người và tình đồng bào. Khi dám làm nhiều thứ "bất kể" như vậy thì việc đàn áp trở thành qúa dễ, chẳng cần một đầu óc hay kỹ thuật cao siêu nào. Tuy nhiên, dù có cảnh giác và mạnh tay tới đâu, cộng sản cũng không thể dẹp hết mọi mầm mống chống đối. Sự chống đối vì phẫn nộ của người dân như con rắn nhiều đầu, chặt đầu này lại có đầu khác mọc ra.

Chỉ cần nhìn những việc xảy ra gần đây thôi, chúng ta thấy đàn áp cũng phải chịu thua ý chí kiên cường của người dân. Tháng 4-2011, cộng sản đã phải lùi một bước trong việc trả tự do cho Lê Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn sau 9 ngày bắt giam trái phép. Nếu không thả hai người này, cộng đoàn Vinh sẽ mở rộng các cuộc cầu nguyện tại nhiều nơi trong nước và không chịu trách nhiệm những gì có thể xảy ra sau đó. Dân chúng yêu nước ở Hà Nội và Sài Gòn đã biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lăng, nhưng ai cũng hiểu sự phẫn nộ của họ còn nhắm vào những người cầm quyền có thái độ khiếp nhược, hèn hạ đối với Trung Quốc. Khẩu hiệu "Vì đâu? Vì ai? Hãy đứng dậy!" đã nói lên điều này. Cộng sản hiểu và sợ nên đã đàn áp những người biểu tình yêu nước một cách dã man. Khiêng người ném vào xe công an như khiêng heo, đạp mặt dân như "đạp mặt tổ quốc" cũng không làm dân khiếp sợ. Đưa xe đến hốt, dân biểu tình không chờ công an lôi kéo, xô đẩy, họ vui vẻ tự động lên xe, vừa đi vừa hô khẩu hiệu, vừa ngồi xe vừa hát những bài ca yêu nước. Họ coi đó là biểu tình lưu động được chuyên chở miễn phí. Tại đồn công an, họ tiếp tục hô khẩu hiệu và hát cho tới khi được thả hết. Đó là biểu tình tại chỗ có mái che mưa nắng. Nếu không thả hết, họ không chịu về cho tới khi người bị bắt cuối cùng được trả tự do. Trước thái độ và hành động như vậy, nhà nước và đám lâu la cũng đành khoanh tay, không dám đàn áp tiếp, không dám ra mặt chống biểu tình, chỉ bố trí các vòng an ninh dầy đặc để phòng hờ chuyện "cái sẩy nẩy cái ung". Các cuộc biểu tình vẫn tiếp diễn. Dân Hà Nội đã biểu tình lần thứ 10, và hứa hẹn sẽ còn tiếp tục.

Cộng sản Hà Nội phải nặn óc tìm ra nguyên nhân và biện pháp để dập tắt mồi lửa biểu tình. Chắc họ đã nhận thấy ngoài những nhà trí thức mà cả nước đã biết tên, không ít người biểu tình kiên trì ở Hà Nội có gốc gác Nghệ An, Hà Tĩnh. Những người này không phải chỉ toàn là công dân Công Giáo. Nhiều người trong số họ là con cháu của những cán bộ và sĩ quan cao cấp đã tràn ngập Hà Nội từ khi "Bác" rời chiến khu về chiếm Bắc Bộ Phủ vào tháng 10 năm 1954. Thậm chí có cả những con dòng cháu giống như Cù Huy Hà Vũ (con của bộ trưởng Thông Tin Cù Huy Cận). Sau 1954, đa số dân Hà Nội có học thức và có máu mặt đã di cư vào Nam, cộng thêm hàng ngàn thanh niên Hà Nội đã bị "hy sinh" tại những tuyến đầu đánh nhau với quân Pháp. Trung đoàn Thủ Đô do Trung Tướng Vương Thừa Vũ dẫn về tiếp thu Hà Nội gồm toàn những dân quê của các tỉnh khác, trong đó không thiếu dân Nghệ An, Hà Tĩnh. Có thể nói đất kinh kỳ đã bị dân Nghệ Tĩnh tràn ngập. Giọng nói Hà nội mới đã bị lai giọng Nghệ Tĩnh với rất nhiều dấu hỏi và dấu nặng. Bây giờ chính dân Nghệ Tĩnh Bình (Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Thành phố Vinh là thủ phủ của Nghệ An) lại dẫn đầu các cuộc chống đối. Đảng và nhà nước đau lắm, nhưng chẳng lẽ lại tái diễn trò "diệt tận gốc, trốc tận rễ" một thành phần nhân dân từng được coi là con cưng của mình. Vì vậy họ phải tìm những "anh có tóc" để nắm đầu trước.

Những anh có tóc trong cộng đoàn Vinh chính là những người trẻ Công Giáo. Họ là những người có học, đa số là sinh viên, trí thức. Vì thế họ có nhiều sáng kiến và kế hoạch hành động. Họ lại thừa hưởng tinh thần bất khuất của cha ông. Đánh ngoại xâm, họ cũng đi hàng đầu. Chống bất công và bạo quyền, họ không chịu ở hàng thứ hai. Họ lại có thêm niềm tin tôn giáo hướng dẫn lương tâm và trái tim của họ. Ở đâu có đấu tranh là có họ. Tòa Khâm Sứ, đất Thái Hà, dân oan Cồn Dầu, thắp nến cầu nguyện khắp địa phận Vinh và tại các nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội, Sài Gòn, biểu tình chống Trung Quốc…, chỗ nào họ cũng tham dự đông đảo và tích cực. Họ là những công dân bình thường, không phạm pháp, chỉ đấu tranh cho công lý và lẽ phải một cách hòa bình, không phải là những người gây bạo loạn. Khổ nỗi, cộng sản VN rất sợ công lý và lẽ phải nên nhắm mũi dùi khủng bố vào những người trẻ Công Giáo thuộc cộng đoàn Vinh. Họ bị kết án và bị bắt ở Hà Nội (Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân), bị đánh bất tỉnh ở Đồng Chiêm (Nguyễn Hữu Vinh), bị bắt cóc hàng loạt ngay tại quê hương bản quán, bị bắt cóc giữa Sài Gòn đô hội (Hồ Văn Oanh). Đừng quên rằng cộng đoàn Vinh ở Sài Gòn cũng có khoảng 7,000 người. Cộng sản tưởng rằng đàn áp những người này sẽ có thể tận diệt mầm mống chống đối, sẽ làm cho hàng ngàn, hàng vạn người khác e sợ. Họ đã lầm và hãy chờ đợi những hậu qủa không ngờ khác sẽ xảy ra.

Chúng ta có thể làm gì để giải thoát những người trẻ thuộc cộng đoàn Vinh bị bắt cóc một cách trắng trợn, vô luật lệ? Hãy thực tiễn nhìn nhận rằng chúng ta chẳng có thể làm gì ngoài việc lên tiếng tỏ tình đoàn kết liên đới với các nạn nhân, kêu gọi và vận động quốc tế can thiệp. Chính đồng bào Vinh ở trong nước sẽ tự cứu anh em bằng những hành động khôn ngoan và can trường của họ. Bổn phận của chúng ta là phải ủng hộ cụ thể những hành động này.

Về phía hàng Giáo Phẩm VN, mọi người đều chờ đợi những phản ứng bằng lời nói và việc làm của Hội Đồng Giám Mục, nhất là của Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, người vừa là giám mục giáo phận Vinh vừa là Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình của Giáo Hội CGVN. Cho đến nay (16-6-2001), việc xảy ra đã 16 ngày, chưa thấy GM Nguyễn Thái Hợp lên tiếng. Người ta hy vọng giám mục, sau khi đi làm "mục vụ hải ngoại" về, sẽ có thời giờ suy nghĩ, tính toán để hành động cách nào cho có hiệu qủa. Ai cũng biết GM Nguyễn Thái Hợp là người chủ trương cộng tác để đem chế độ và Giáo Hội gần lại với nhau. Từ khi nhậm chức Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý Hòa Bình, GM Hợp đã nhiều lần lên tiếng can thiệp cho dân oan và trả lời những cuộc phỏng vấn với lời lẽ đề cao học thuyết xã hội Công Giáo, ghép vào những vấn đề thời sự. Giám mục khôn ngoan chứng tỏ đang làm bổn phận, nhưng chỉ nói chung về nguyên tắc, không làm phật lòng bất cứ ai. Dân Công Giáo Sài Gòn đã biết chuyện tổ chức lễ ra mắt Ủy Ban CLHB tại Sài Gòn vào tháng 5 vừa qua. Dịp này, lập trường cộng tác và kéo hai bên lại gần nhau của GM Nguyễn Thái Hợp đã có dịp thử lửa với bản chất độc quyền và cung cách gia trưởng của nhà cầm quyền cộng sản. Họ đòi duyệt xét danh sách những người được mời tham dự, kể cả tên những người sẽ đặt câu hỏi trong các cuộc thảo luận ở các ủy ban. Họ kiểm duyệt gắt gao những bài tham luận, nhất là bài của Luật sư Lê Quốc Quân, thành viên Ban Chấp Hành của Ủy Ban CLHB giáo phận Vinh, dù bài này đã được nội bộ tự kiểm duyệt trước. Gần đến ngày khai mạc, họ yêu cầu Hồng Y Phạm Minh Mẫn rút lại quyết định cho mượn địa điểm tổ chức lễ ra mắt tại Trung Tâm Mục Vụ. Hồng Y yêu cầu họ cho văn thư viết về việc này. Họ không dám làm. Nhờ thế lễ ra mắt mới được tổ chức tại địa điểm như đã ghi trong thư mời. Hú viá! Qua vụ này, người ta thấy dù đối xử tử tế, thân thiện với nhà cầm quyền cộng sản cũng chẳng ăn thua gì. Tốt nhất là cứ giao hảo bình thường, cương quyết đòi quyền của mình và đòi hỏi mọi bên phải hành động theo đúng pháp luật. Không biết GM Nguyễn Thái Hợp có thấy vấn đề sáng hơn sau vụ này hay không? Chúng ta hãy chờ xem chủ chiên Nguyễn Thái Hợp sẽ bênh và cứu những con chiên trẻ trung và ưu tú của giáo phận Vinh như thế nào. Trách nhiệm nằm trên vai GM Nguyễn Thái Hợp. Không thể đổ cho ai khác.

LIỆU CHIẾN TRANH CÓ THỂ XẢY RA VÌ TRANH CHẤP Ở BIỂN ĐÔNG?

Ngày 10-8-2011, Trung Quốc cho chạy thử hàng không mẫu hạm Varyag được tân trang sau khi mua lại của Ukraine, một nước thuộc Liên Bang Xô Viết cũ. Đây là tầu sân bay đầu tiên của Trung Quốc. Dù Trung Quốc tuyên bố tầu này chỉ được dùng để huấn luyện, nhưng mọi quốc gia liên hệ với Biển Đông, kể cả Hoa Kỳ, đều ưu tư về ý đồ đe dọa và bá chủ Biển Đông của Trung Quốc.

Để đáp lễ, Hoa Kỳ đã đi một màn biểu diễn ngoạn mục hơn. Ngày 13-8, họ cho hàng không mẫu hạm chạy bằng nguyên tử George Washington tới bỏ neo ở sát ranh giới lãnh hải phiá nam của Việt Nam, cách bờ biển VN 225 cây số, có khu trục hạm USS John McCain đi kèm để hộ tống. Tòa Đại Sứ Mỹ ở Hà Nội mời một số quan chức và nhà báo VN đi thăm và quan sát sinh hoạt trên mẫu hạm. Trước đó một ngày, 12-8, một hàng không mẫu hạm khác của Mỹ, USS Ronald Reagan, cũng ghé Hồng Kông và lưu lại 4 ngày. Chưa hết, hàng không mẫu hạm nguyên tử USS John Stennis cùng tất cả hải đội và các phi cơ hộ tống đang trên đường tới Phi Luật Tân để biểu dương lực lượng nhân dịp kỷ niệm 60 năm Hiệp Ước Phòng Thủ Hỗ Tương Hoa Kỳ - Philippines. Trong khi Trung Quốc vẫn hô hoán Biển Đông là quyền lợi cốt lõi của họ và cho tầu hải quân tấn công tầu thuyền đánh cá và thăm dò dầu khí của Phi Luật Tân và Việt Nam, kể cả tại những địa điểm nằm sâu trong vùng biển đặc quyền của VN, tại sao họ không tấn công hoặc ít ra là phản đối sự hiện diện công khai của hải quân Hoa Kỳ trong vùng biển này? Phải chăng các anh Ba chỉ quen ăn hiếp mấy nước nhỏ yếu thế và e sợ trước sự biểu dương hùng hậu của hải quân Hoa Kỳ? Qua sự việc này, người ta thấy còn lâu Trung Quốc mới thực hiện được tham vọng nuốt trọn Biển Đông.

Đối với Việt Nam, đòn hăm dọa mới nhất của Trung Quốc là cuộc điều quân gồm nhiều sư đoàn tới vùng gần biên giới Bắc Việt và mở những cuộc tập trận tại đó. Bắc Kinh muốn cho Hà Nội thấy là họ đã bố trí đầy đủ lực lượng quân sự cả ở biển lẫn trên đất liền. Nếu Hà Nội làm khác ý Trung Quốc, thí dụ ngả hẳn theo Mỹ và cương quyết đòi lại những đảo và vùng biển đã mất, các cuộc tấn công vào Việt Nam sẽ được khởi động lập tức với hai mặt giáp công. Như chúng tôi đã viết, chế độ Hà Nội đã nằm lọt trong vòng kiểm soát của Trung Quốc qua việc Trung Quốc gài người, và nhất là bằng những thỏa thuận ngầm dâng đất dâng biển. Trung Quốc muốn giữ VN trong vòng tay của mình. Hoa Kỳ thì muốn kéo VN ra khỏi ảnh hưởng Trung Quốc. Trong khi đó VN lại muốn đi hai hàng để vừa giải gỡ bớt sự lệ thuộc Trung Quốc vừa có thể dựa phần nào vào Mỹ để thủ lợi, không bị mang tiếng là hoàn toàn đi theo Mỹ và không bị mất đảng. Nội bộ đảng cộng sản VN rõ rệt chia hai phe: phe theo Tầu, phe muốn đi với Mỹ. Vì thế cả Tầu lẫn Mỹ đều muốn làm cho phe thân mình càng ngày càng có khả năng lấn lướt thêm. Khi tình hình Việt Nam và Biển Đông đang tròng tréo nhau như mớ bòng bong, liệu một cuộc chiến tranh có thể xảy ra ở vùng này được không?

Về phiá Hoa Kỳ, họ chỉ muốn giữ nguyên trạng ở Biển Đông, nghiã là họ được tự do đi tới đi lui bất cứ chỗ nào họ muốn. Họ không chấp thuận một cường quốc khác độc quyền bá chủ Biển Đông và từ đó tạo ảnh hưởng chính trị và kinh tế trên các quốc gia trong vùng. Họ cũng tự cho mình có quyền lợi cốt lõi tại vùng này. Nếu ai đụng đến quyền lợi của họ, chắc chắn họ sẽ phản ứng theo kiểu "tiên lễ, hậu binh". Bây giờ còn đang trong giai đoạn lễ, mới dàn trận ngoại giao và cân não, chưa tới lúc dụng binh. Bằng cớ là Phó Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden vừa đi thăm Trung Quốc ngày 17-8-2011 để dò ý và nói nhiều thứ chuyện. Tổng Thống Benigno Aquino của Phi Luật Tân, một đồng minh thân thiết của Hoa Kỳ, cũng sẽ đi Bắc Kinh ngày 30 tháng 8 để nói chuyện phải quấy với các nhà lãnh đạo Trung Quốc. Trong khi tìm giải pháp ngoại giao thì phải có đồng minh tại địa phương (khối ASEAN), và phải có sức mạnh quân sự dàn sẵn để làm hậu thuẫn. Đó là lý do mấy anh Đông Nam Á được ve vuốt và cũng là lý do hiện diện của những pháo đài hải quân tân tiến nhất của Mỹ trong vùng tranh chấp ở Biển Đông vào lúc này.

Về phiá Trung Quốc, mục tiêu tối thượng của họ là chiếm toàn thể Biển Đông. Nhưng muốn là một chuyện, có thực hiện được không lại là chuyện khác. Họ biết trước tham vọng của họ sẽ đụng với lực cản của Hoa Kỳ và sự chống đối của các nước khác quanh Biển Đông. Vì vậy Bắc Kinh dùng chiến thuật vừa dọa vừa từ từ gặm nhấm kiểu tầm ăn dâu. Họ dọa bằng cách phô trương tiềm năng quân sự. Trình diễn mẫu hạm vừa tân trang là màn dọa mới nhất. Họ dọa bằng cách đem đại quân đến đóng và tập trận gần biên giới Việt Nam. Ngoài ra họ kín hở tung ra những tài liệu về kế hoạch chi tiết xâm lăng VN bằng quân sự, kể cả kế hoạch tiêu diệt Hoa Kỳ bằng chiến tranh hóa học và sinh học. Những dọa dẫm rất có tính khoa học này đã được tác giả Peter Navarro viết trong cuốn Death by China mới được Pearson Education, Inc. xuất bản tại Mỹ năm 2011.

Thật ra, kiểu hù họa này cũng chỉ là một thứ Binh Thư Tôn Tử tân thời. Dọa để làm áp lực ngoại giao. Dọa để đòi được chia phần lớn hơn trên bàn điều đình. Hơn ai hết, cộng sản Trung Hoa tự hiểu họ chưa thể đương đầu ngang cơ với Mỹ về phương diện quân sự. Võ khí và trang bị chiến tranh của họ mới có lượng, phẩm thì còn thua xa Hoa Kỳ và các nước Tây Âu. Một hàng không mẫu hạm muốn hoạt động an toàn và hữu hiệu phải có một đoàn tầu bảo vệ và tiếp liệu, như các hộ tống hạm, khu trục hạm với những dàn phòng không và hỏa tiễn chống hỏa tiễn, thêm những tầu tiếp tế và tầu ngầm chống thủy lôi. Ngoài ra, theo chỉ huy trưởng David Lausman của mẫu hạm USS George Washington, mẫu hạm này thực hiện đều đặn 100 phi vụ máy bay lên xuống mỗi ngày trong chương trình tập dượt. Đến bao giờ Trung Quốc mới có hàng chục mẫu hạm tối tân với cả một hạm đội hộ tống và hàng vạn nhân sự thành thạo như của Hải quân Hoa Kỳ? Ấy là chưa kể những bất ngờ khác đang chờ đón những hạm đội của Trung Quốc. Thí dụ Đài Loan vừa công bố đang triển khai một loại hỏa tiễn mới có khả năng bắn chìm các hàng không mẫu hạm. Mấy ông bạn Nhật Bản lầm lỳ ít nói nhưng đã có sẵn nhiều thứ võ khí tối tân mà chỉ khi lâm trận mới biết tay nhau. Mấy anh Nam Hàn cũng không chịu thúc thủ dễ dàng, dù họ chưa nói hết khả năng phòng thủ và tấn công của họ.

Còn Việt Nam thì sao? Để làm nhẹ bớt tội bán đất bán biển cho Trung quốc, cộng sản VN cố gắng chứng tỏ nỗ lực bảo vệ lãnh thổ bằng cách đặt mua 6 tầu ngầm Kilo, một số máy bay Sukhoi SU 23, tầu chiến Gepard của Nga. Ngoài ra, Hà Nội còn có chương trình mua hỏa tiễn Brahmos do Ấn Độ và Nga sản xuất chung. Hỏa tiễn này bay nhanh gấp 4 lần hỏa tiễn Tomahawk của Mỹ, đạt tới 2.8 match. Nếu Trung Quốc tấn công VN bằng hải quân, VN không thể đương đầu tay đôi, nhưng có thể đánh du kích bằng cách cho máy bay Sukhoi, tầu ngầm Kilo, hỏa tiễn Brahmos hạ chơi vài chiến hạm, biết đâu đánh đắm luôn cả tầu sân bay của Trung Quốc. Vì thế đàn anh phải suy nghĩ không phải 7 lần mà 77 lần trước khi tấn công đàn em. Có thắng được đàn em cũng bị u đầu sứt trán. Giả thuyết này chỉ có thể xảy ra nếu cộng sản VN còn yêu nước và quyết tâm giữ nước. Tuy nhiên vẫn còn mối lo. Đó là những món hàng chiến tranh tối tân do Hà Nội đặt mua sẽ chỉ được giao hết cho VN trong vòng 6 năm.

Nếu Trung Quốc tấn công bằng bộ binh tràn qua biên giới thì sao? Cộng sản VN cũng lo ngại điều này có thể xảy ra. Họ đã họp với thẩm quyền của các tỉnh sát biên giới để bàn về các vấn đề quốc phòng và những biện pháp phòng vệ. Tuy nhiên, theo thiển ý của người viết bài này, cuộc tấn công vượt biên giới khó có thể xảy ra, phần vì kẻ muốn tấn công đã có kinh nghiệm xương máu trong trận xâm lăng năm 1979, dù bây giờ họ có võ khí tối tân hơn, phần vì họ cũng e ngại phản ứng của thế giới. Thế giới sẽ túm vào dập tắt đám cháy bằng cách này hay cách khác để tránh lan lây. Trong tình trạng thế giới ngày nay, không ai chấp nhận cho một nước công khai xâm lăng nước khác. Việt Nam năm 2011 cũng khác Việt Nam năm 1979, khi cộng sản mới thống trị toàn quốc và đang phạm những tội tầy trời khiến cả thế giới chán ghét: bắt tù cải tạo, cướp đoạt tài sản của dân, đẩy dân ra biển và nhất là xâm lăng Căm Bốt. Trung Cộng cũng không muốn biến Việt Cộng thành nạn nhân, thành kẻ tử đạo, được cả nhân loại thương xót, trong khi chính Trung Cộng sẽ bị chỉ trán, mất uy tín và bị thiệt hại lớn về doanh thương.

Điều mà Trung Quốc có thể làm và đang làm là xác định chủ quyền đảo và biển họ tự nhận đối với Việt Nam. Xác định bằng tự do lưu thông vào vùng biển VN, đánh đuổi ngư dân, cấm đoán khai thác tài nguyên thiên nhiên ngay trên những vùng lãnh hải đặc quyền của VN. Họ biết VN không dám phản ứng, ngoài những phản đối miệng. Họ cứ thủng thẳng áp dụng chiến thuật tầm ăn dâu, được đằng chân lân đằng đầu. Biết đâu một ngày nào đó, họ sẽ đánh úp và chiếm nốt những hòn đảo mà VN còn giữ thuộc quần đảo Trường Sa. Cuộc đánh cướp chớp nhoáng sẽ xảy ra bất ngờ. Khi quốc tế muốn can thiệp thì chuyện đã xảy ra xong rồi. Lửa không còn cháy, người chết đã được thủy táng, giống như trường hợp cướp chiếm Hoàng Sa. Lúc đó còn ai bênh VN nữa đâu. Và cũng từ lúc đó, Trung Quốc sẽ đòi quyền kiểm soát biển bao quanh những lãnh thổ đảo họ đã chiếm được. Tầu bè của Mỹ muốn đi vào vùng này cũng phải đi bên ngoài lằn ranh mà Trung Quốc cho phép. Chẳng lẽ lại gây đại chiến thế giới vì mấy hòn đảo nhỏ bé này?

Để tránh tình trạng như dự đoán ở trên, cộng sản VN không thể dành độc quyền giữ nước như hiện nay. Tổ quốc lâm nguy mà lại đánh đập, bắt nhốt những người yêu nước muốn bảo vệ tổ quốc thì đúng là nối giáo cho giặc. Chỉ có sức mạnh và sự đoàn kết của toàn dân mới có thể đương đầu với ngoại xâm và bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ. Ai cũng hiểu điều sơ đẳng này. Có thể những người cộng sản VN cũng hiểu. Nhưng khốn thay, hoặc là họ đã ngầm dâng đất dâng biển cho Trung Quốc để trả nợ cho hai cuộc chiến và bảo đảm cho sự tồn vong của đảng cộng sản, hoặc họ sợ để nhân dân tự do tranh đấu, dân sẽ quay vào họ tấn công, dẹp cái chế độ độc tài, bất lực, thối nát, trước khi dồn sức lực của toàn dân tộc để bảo vệ tổ quốc. Chắc cả hai lý do đều đúng. Dân Việt Nam vất vả qúa. Không những phải chống ngoại xâm mà còn phải chống cả nội thù.