Nhân dịp đầu nam mới tiếp tục tìm hiểu về
NĂM THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ 2008-2009

"HỘI THÁNH của THIÊN CHÚA" là "THÂN MÌNH MẦU NHIỆM của CHÚA KYTÔ"

Từ định nghĩa "Hội Thánh của Thiên Chúa là Thân Mình Màu Nhiệm của Chúa Kytô" suy nghĩ về vai trò & trách nhiệm của "GHCGVN trong bối cảnh đất nước hôm nay".

Trong tháng Mười năm nay 2008, nhân Năm Thánh Phao Lô Tông Đồ, ĐGH Biển Đức XVI, đã diễn giảng quan niệm của Thánh Nhân về chân tính của Hội Thánh, là "THÂN MÌNH MẦU NHIỆM của CHÚA KYTÔ". Tuy là những suy luận thần học, thần nhiệm (mystical) rất cao siêu huyền bí, nhưng cần phải tìm hiểu, vì là bản thể, căn nguyên của Hội Thánh do Chúa Cứu Thế sáng lập, nên khác với các Giáo hội của các tôn giáo, và khác với các đòan thể chính trị, hay các đảng phái, hiệp hội.

Cần phải đào sâu vào ý niệm chủ yếu làm nền tảng xây dựng Hội Thánh, theo quan điểm của Thánh Phao lô Tông đồ, và đã được ĐGH Biển Đức XVI khai thác trình bày, mới có thể hiểu được và giải thích được những căn cớ, động lực tinh thần nào đã soi sáng, hướng dẫn, và thúc đẩy ĐTGM Ngô Quang Kiệt tuyên bố một cách minh bạch, sáng suốt và đầy tình bác ái, độ lượng, nhưng cương quyết, thẳng thắn, khi trả lời cho UBND thành phố Hà Nội, về những mối quan hệ giữa các cấp đang lộng quyền sinh sát trong tay và đại đa số Dân chúng Việt Nam, trong đó có Hội Thánh Công Giáo.

Ngòai cuộc đối thọai thẳng thắn để tìm CHÂN LÝ của ĐTGM Ngô Quanh Kiệt, HĐGMVN, sau Hội nghị thường niên, tại Xuân Lộc, cũng đã công bố: Quan điểm về Quyền Tư Hữu, Chân lý trong Tự Do Ngôn Luận, và Chám dứt dùng bạo lực, khủng bố…., đối với chính sách hà khắc, đàn áp, thiếu tôn trọng Tự Do, Nhân Quyền của chính thể hiện nay. Có thể suy luận theo đà biến chuyển của các sự việc diễn tiến: từ hai sự kiện có tính cục bộ về tranh chấp đất đai, tại Giáo Xứ Thái Hà và TKX, nay đã lan rộng sang lãnh vực rộng lớn như Quyền Tư Do Tôn Giáo, Nhân Quyền, Công Bắng Xã Hội..liên hệ mật thiết tới vận mệnh của tòan dân Việt Nam. Do đó, biến cố này không chỉ dừng lại ở sự kiện tranh đấu đòi lại đàt đai bị xâm chiếm bất hợp pháp mà thôi.

Tiếp theo hai cuộc"đối thọai" thật gay go, nhưng thẳng thắn, lịch thiệp, ôn hòa trong lập luận và ngôn từ hòa nhã của ĐTGM Ngô Quang Kiệt và của HĐGMVN đối với chính quyền Tp Hànội cũng như phủ Thủ tướng, nhưng kết quả đã không dẫn đến sự thông cảm, mà còn mang theo nhiều hăm dọa, kết án, kết tội về phía những kẻ gây ra cuộc khủng hỏang. Như Truyền Thông, Báo chí trên thế giới đăng tải mỗi ngày: những buổi CẦU NGUYỆN của các Cộng đồng Công giáo trên thế giới, và tại các Giáo xứ tại Việt Nam, chứng tỏ: niềm khát vọng bảo vệ và giành lại CÔNG LÝ vẫn phải tiếp tục cho đến thắng lợi, để xây dựng một Nước Việt hùng cường, độc lập và Tự Do Dân Chủ.

Các nhà quan sát, và dư luận báo chí đã có một nhận xét khá khách quan: ngòai việc thông cảm với Giáo xứ Thái Hà với Địa phận Hà nội và ĐTGM Ngô Quang Kiệt, bằng phương tiện "Hòa Bình" qua lời Kinh tiếng hát dâng lên Thiên Chúa và Mẹ Maria, đây cũng còn là một ý thức về bổn phận xã hội của người Công Giáo đối với Quốc gia, Dân tộc, đối với các chế độ chính trị, luật pháp, kinh tế… Bởi vì, theo Học thuyết Xã Hội của Hội Thánh Công Giáo, mọi người Công giáo có nghĩa vụ đối với Thiên Chúa, nhưng đồng thời cũng phải tham gia việc "ICH QUỐC LỢI DÂN", tức giới răn" yêu người đồng hương"

Nhìn vào cuộc bấu cử hiện nay tại Hoa Kỳ, ta thấy: HĐGM HOA KỲ đã khuyến khích và huấn luyện lương tâm người Công giáo, để tích cực chọn những ứng cử viên nào theo đuổi những lập trường chính trị, luân lí..thích ứng với tôn chỉ Công Bằng, và Luân Lý của Hội Thánh.(coi: the Faithfull citizenship.org và chỉ thị của HĐGM tiểu Bang California.(C.C.C)

Thiết tưởng, những lời diễn giảng sâu sắc của ĐGH. Biển Đức XVI: "Quan niệm của Thánh Phao Lô Tông đồ, về bản tính của "Hội Thánh của Chúa Cứu Thế", có sức mạnh thúc đẩy và hướng dẫn người Tín Hữu Công Giáo Việt Nam hăng hái hơn trong việc tham gia việc nước, nhất là trong hòan cảnh hiện nay, đầy bất công, tham nhũng.

Sau đây, xin trình bày hai điểm chính:

-Quan điểm thần học của Thánh Phao Lô Tông đồ về bản tính của "Hội Thánh Chúa Cứu Thế" là gì?

-Áp dụng vào hòan cảnh tôn giáo, chính trị tại Việt Nam ngày nay, người Tín Hữu Công dân phải làm gì để cứu Đạo, cứu Nước, đem TỰ DO, CÔNG LÝ cho tòan dân.

I-.BẢN TÍNH của" HỘI THÁNH CHÚA CỨU THẾ" là gì?

Trong những bài thuyết giảng, ĐGH Biển Đức XVI, không đề cập đến khía cạnh tổ chức bên ngòai như: phẩm trật, phẩm chức, phẩm phục, các kiến trúc đồ sộ…nhưng vạch cho ta nhận thức được những căn tính nền tảng tạo thành một thực thể là"HỘI THÁNH của CHÚA CỨU THẾ". Những nét đặc trưng này, nhiều người khó nhận thấy được, kể cả một số khá đông người Công Giáo.

1.-Đinh Nghĩa Danh Xưng"HỘI THÁNH". Nguyên tự của từ này là:"ekklesia", được phiên dịch ra: Iglesia (Tây ban nha), "Eglise" (Pháp), "Chiesa" (Ý), "Church" (Anh).

Theo ĐGH, danh xưng "ekklesia", được Thánh Nhân dùng ở đầu Thư I gửi tín hữu Thessalonica. Danh xưng này, bắt ngưồn từ Cựu Ước, có nghĩa là cộng đòan dân Do Thái (Israel) mà Chúa đã triệu tập, tại chân Núi Sinai.

(Chú Thích: ngày xưa, miền Bắc Việt Nam, trong các Sách Kinh, Sách Bổn, dùng từ: "Ighê gia" (có thể đã đọc âm theo tiếng Tây ban nha"Iglesia" hay "Ecclesia"(latinh) chăng? Câu ca dao truyền tụng trong giới giáo dân Công giáo như:

"Con cha con mẹ thì xa/

Con Thánh "Ighê gia" thì gần")

Danh Xưng"Hội Thánh" để chỉ Hội Thánh Công Giáo, vẩn được dùng trong các Sách Kinh và Sách Giáo Lý, vì là một "Hội" do Chúa Cứu Thế sáng lập, nên gọi là "Thánh", để phân biệt với các hội đòan do người đời lập ra. Ngày nay, nhiều người không hiểu ý nghĩa thánh thiêng ấy, nên dùng danh từ, theo gốc hán tự, là: "Giáo Hội", chỉ có nghĩa chung để chỉ một "hội" chuyên về "đạo giáo", khác với các hội đòan tương tế, hay chính trị..)

2-Trong các Thánh Thư khác, Thánh Phaolô dùng danh từ: "HỘI THÁNH của THIÊN CHÚA" (coi: 1 Cor i:12 và 2 Cor1:1; Gal 1:2..) Ý nghĩa của danh xưng này vừa chỉ cuộc tập họp của dân Chúa ở một địa phương, một thành phố, nhưng cũng chỉ tòan thể Hội Thánh của Thiên Chúa. Cần nhấn mạnh tính chất "DUY NHẤT" của Hội Thánh của Chúa. Vì tất cả các Hội Thánh địa phương, phải hợp thành "MỘT" Hội Thánh của Chúa mà thôi. Vì Bản thể của Thiên Chúa là Hiệp Nhất, nên cũng tạo ra sự Hiệp Nhất của Hội Thánh.

Tiếp nối ý niệm của các vị Ngôn sứ, trong thời Cựu Ước, gọi tòan Dân Do Thái là "Hiền Thê" của Thiên Chúa, Thánh Phaolô giới thiệu "Hội Thánh Duy Nhất của Thiên Chúa" như là "HIỀN THÊ của Chúa KyTô", trong tình yêu thương như một Thân Mình và một tinh thần hiệp nhất với Chúa Cứu Thế. (coi: Thư gửi Tín hữu Ephêso, 5; 31-32)

Một thời, Thánh Phaolô đã bách hại người tín hữu theo Chúa Cứu Thế, vì muốn trung thành với các luật lệ của Do thái giáo, (đặc biệt là phép cắt bì), nhưng sau cuộc Gặp Gỡ với Chúa KyTô Phục Sinh, Thánh Nhân đã hiểu rằng: Thiên Chúa của dân Isrsel đã trở thành Thiên Chúa của mọi Dân tộc, và mọi dân nước trở nên Chi Thể trong Một Hội Thánh Duy Nhất của Thiên Chúa; họ đã trở nên Một với Chúa KiTô, vì đã Tin vào Chúa KyTô và loan báo Tin Mừng của Chúa Kitô; do đó, nơi Chúa KyTô Thiên Chúa đã Hiệp Nhất các dân tộc để trở thành Dân Duy Nhất của Thiên Chúa.

Trong Sách Tông Đồ Công Vu: 4,29.31; 8,25;11,19;13,46;14,25;16,6.32), Thánh Luca đã dùng thành ngữ: RAO GIẢNG LỜI CHÚA", tức là loan tin: Mầu Nhiệm Chúa chịu chết trên Thánh Gía và đã Phục sinh, Phục họat, ai tin sẽ lãnh nhận Bí Tích Rửa tội và tham dự Bí Tích Thánh Thể, và thực hành Đức Bác Ái. Đó là công tác Truyền Giáo của các Thánh Tông Đồ phải rao giảng và thành lập các Cộng đòan các Tín Hữu, thành một "Hội Thánh của Thiên Chúa"

3-HỘI THÁNH là "THÂN MÌNH của CHÚA KYTÔ". Theo ĐGH Biển Đức XVI, đây là ý niệm rất đặc sắc của Thánh Phao Lô, gồm hai phương diện: một mặt về khía cạnh xã hội, hữu hình: thân xác của một người gồm nhiều bộ phận, nhiều chi thể khác nhau làm thành một thân thể. Thiếu các bộ phận thì không thể thành một thân thể được. Một dân tộc cũng giống như một thân thể, gồm nhiều phần tử, nhiều chi thể khác nhau, và mỗi bộ phận giữ một nhiệm vụ riêng biệt. Dầu một chi thể nào đó có vẻ nhỏ bé, không đáng kể, nhưng cũng cần thiết để cho thân xác có thể sống và họat động được. (coi: Thư gửi Tín Hữu Roma, 12:3-21; và Thư I gửi Corintô, 12:12-31).

Trên bình diện"Thân Thể Mầu Nhiệm của Chúa KyTô"(Mystical Body of Christ), tức là những người Tin, chịu Phép Rửa, và tham dự tiệc Thánh Thể, thi hành Đức Bác Ái, thì hiệp nhất với nhau nên MỘT THÂN MINH của Chúa Kitô, nhưng mỗi tín hữu giữ những chức vụ (Ơn Gọi) khác nhau như: ngôn sứ, tông đồ, thầy dậy, chung qui mỗi người đều cần thiết cho việc xây dựng sự Hiệp Nhất sống động của "Thân Thể Mầu Nhiệm của Chúa KyTô". Hội Thánh trở nên "Thân Thể Mầu Nhiệm của Chúa KyTô" trong Bí Tích Thánh Thể, vì mỗi khi lãnh nhận Mình và Máu Chúa KyTô, thì Mọi Tín hữu trở nên MỘT Thân Thể và MỘT Tinh Thần trong Chúa KyTô. Chính sự Hiệp Nhất này có thể sánh ví như Mầu Nhiệm Phu-Thê (Hôn Nhân), coi: Thư gửi Ephêsô, 5:31-32):

"Bởi thế, người nam sẽ lìa bỏ cha mẹ mà kết hợp với người nữ và hai người đó trở nên một thân xác. Đó là một mầu nhiệm cao trọng mà tôi muốn đem so sánh với Mầu Nhiệm Chúa KyTô kết hợp với Hội Thánh"

4-HỘI THÁNH là "ĐỀN THỜ THIÊN CHÚA". Cụm từ"Hội Thánh là Đền Thờ" của Thiên Chúa (Coi:1Cor 3:9,16). Danh từ "Đền Thờ" chỉ một nơi được thánh hiến dùng làm nơi để thờ phượng. Mối tương quan liên hệ giữa việc so sánh "Đền Thờ""Hội Thánh" bao gồm hai bình diện bổ túc cho nhau: một mặt, dùng để ám chỉ nơi chốn địa lí, địa điểm thánh thiêng; Hội Thánh cũng là một Cộng đồng riêng biệt, được thánh hóa; mặt khác, danh từ"Đền Thờ", theo nghĩa thiêng liêng, nó vượt qua ý niệm về không gian vật chất, để chỉ một thực thể của một "Cộng đòan Đức Tin sống động". Theo nghĩa thiêng liêng này, trước kia, Đền Thờ được coi là nơi Thiên Chúa ngự trị, hiện diện, thì giờ đây, chúng ta tin Thiên Chúa không ở trong các lâu đài xây dựng bằng đá gạch nữa, nhưng nơi chốn mà Thiên Chúa hiện diện là: ở giữa các "Cộng Đòan Đức Tin sống động" của các Tín hữu.

5-HỘI THÁNH là "NHÀ ĐỨC CHÚA TRỜI". (coi:1 Timôtê, 3,15). Đây là một định nghĩa độc đáo, vì Thánh PhaoLô coi Hội Thánh như một cơ cấu Cộng đòan, trong đó, các tín hữu sống các tương quan liên bản vị với nhau như một gia đình đầm ấm. Hội Thánh là "Đền Thờ Thiên Chúa" trong thế giới này, là nơi Thiên Chúa ngự thật sự; đồng thời, chúng ta là "gia đình của Thiên Chúa". Chúa là Chúa của Tình Thương trên thế giới và trong lịch sử nhân lọai. Như là Nhà của Chúa, là Gia Dình của Chúa, chúng ta cũng phải thực hiện Tình Thương của Chúa trong thế giới, và nhờ sức mạnh của Đức Tin, Hội Thánh trở nên dấu chỉ, và nơi chốn của Thiên Chúa đang hiện diện.

(Chú thích: trong các "Địa phận Tây Đàng ngòai" (từ Địa phận Vinh trở ra miền Bắc Việt Nam, (bao gồm cà các Địa phận thuộc Dòng Đa Minh quản trị), cho đến năm 1945, Danh xưng "Nhà Đức Chúa Trời" rất phổ biến trong giới Công Giáo. Ngày nay, ít ai còn hiểu ý nghĩa của tổ chức này, (còn lưu vết tích lại trong danh từ "linh tông"). Nói một cách vắn tắt, "Nhà Đức Chúa Trời" là một tổ chức tu trì cho các giáo sĩ thuộc địa phận, gồm có Đức Giám Mục, các Linh Mục, các Thày Giảng, các Bô Bõ và các Chú.. sống trong một Giáo Xứ như một gia đình, cùng ở chung một nhà, cùng ăn chung, cầu nguyện chung, và chia nhau làm những công tác mục vụ, tùy khả năng. Đặc biệt, Đức Giám Mục đứng đầu Giáo Phận, thì ngài ở tại trụ sở chính, gọi là NHÀ CHUNG (như phố Nhà Chung Hà nội), vì là nơi Đức Giám Mục có văn phòng, và cũng là nơi làm trụ sở vãng lai của các Cha, các Thày trong Địa Phận).

II."HỘI THÁNH CÔNG GIÁO VIỆT NAM" PHẢI LÀM GÌ CHO ĐẤT NƯỚC ?

Sau khi chế độ độc tài đảng trị bị áp đặt trên tòan cõi Quê Hương Việt Nam, từ 33 năm nay, đây là lần đầu một cuộc nổi dậy có qui mô, được sự hưởng ứng của mọi tôn giáo đòan thể quốc gia, trong nước cũng như trên thế giới, cùng nhau CẦU NGUYỆN để xin Ơn Trên thức tỉnh Lương Tâm Nhân Lọai và soi sáng cho nhà cầm quyền hiểu biết và thực thi CÔNG LÝ. Dầu bị đàn áp, bằng mọi phương tiện, kể cả dùng hơi cay, côn đồ phá phách, chó nghiệp vụ… nhưng ý chí và nguyện vọng chính đáng của giáo dân rất hùng mạnh, không thể lùi bước trước bạo lực. Các sự việc diễn biến, từ mấy tháng nay, đã được các Báo, Đài, Mạng.. quốc tế tường thuật. Sau đây chỉ xin tóat lược một vài ý kiến và phản ứng tích cực, xây dựng, để giúp cho cuộc CẦU NGUYỆN vẫn tiếp tục và kiên trì cho đến thắng lợi, thành công, đem lại Tự Do, Nhân Quyền cho tòan dân.

1-Dư luận Truyền Thông, Báo Đài, Mạng.. trong nước cũng như quốc tế rẩt ngưỡng mộ, đối với cuộc tập họp, Ôn Hòa, bất bạo động, chỉ dùng Lời Ca tiếng Hát trong niềm TinYêu, và Cầu Nguyện cho những người thù ghét, chiếm đọat tài sản của mình, được sớm tỉnh ngộ và thực thi CÔNG LÝ, dưới sự lãnh đạo tinh thần, sáng suốt, của ĐTGM Địa Phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt.

Ngài đã phản bác lại lập trường độc tài, phi pháp của UBND Thành phố Hà Nội, bằng những lập luận mạch lạc, khúc chiết, thông suốt về những khúc mắc của các vấn đề về: Quyền Tự Do Tôn giáo, về Quyền Sở Hữu tài sản, về Đòan kết quốc gia tạo nên sức mạnh và sự kính nể của lân bang. Mọi lý chứng đều dựa trên những bằng chứng cụ thể, và lịch sử.

ĐTGM Ngô Quang Kiệt thật là một Vị Chủ chăn, giầu lòng Bác ái, vị tha, như gần đây, qua những hình ảnh mới nhất, Ngài xắn ống quần đến đầu gối, đầu đội mũ lưỡi trai, chống gậy tre, chân đi dép cao su, lội qua những vùng lụt, ngập nước sình lầy, tại vùng thủ đô Hà nội, đặc biệt tại Làng Tám. Thật là hình ảnh tuyệt vời, khiến các gia đình đang lâm cảnh cùng cực, ai nấy đều rưng rưng nước mắt vì cảm động.

Ngài lội nước lụt đi thăm các gia đình và chia sẻ những mất mát, thiếu thốn của dân nghèo, mặc dầu chính bản thân Ngài vẫn đang bị công an theo dõi, chính quyền truy tố, và đe dọa tính mệnh.

(Chú Thích: Làng Tám, tức Phường Giáp Bát, Giáo Xứ KẺ SÉT (hay Thịnh Liệt). Làng này có một đầm nước rất lớn, thả sen, danh tiếng về lọai cá Rô, như trong câu ca dao: "dưa La, cà Láng, nem Báng, tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét". Vào năm 1946, Chí sĩ Ngô Đình Diệm ra Hà Nội để quan sát tình hình quốc gia đang sôi động, để tránh Việt Minh bắt ép ra hợp tác, cụ đã lánh mặt một thời gian, và trú ẩn trên tháp chuông nhà Thờ xứ Kẻ Sét. Khi có chiến dịch "tiêu thổ kháng chiến", tên cán bộ leo lên đập phá tượng trên mặt tiền nhà Thờ, đã bị té ngã xuống chết.)

Nhờ tinh thần quả cảm dám đứng lên bênh vực cho Công Lý, nên HĐGMVN, sau nhiều năm giữ thái đ࿙"im lặng", hoặc" "chỉ "nói chung chung", không đặt thẳng những vấn đề cụ thể với chính quyền, thì nay, sau Hội nghị thường niên tại Xuân Lộc, đã thẳng thắn, minh bạch ra thông cáo trình bày quan điểm của GH về ba khía cạnh quan yếu trong sinh họat quốc gia, cần phải sửa đổi, nếu muốn cho Việt Nam tiến bộ kịp với các Nước Dân Chủ trên thế giới:

"Quyền Tư Hữu của mỗi công dân; Tôn trọng Sự Thật, Chân Lý trong Truyền Thông, Tư Do Ngôn Luận, và Tinh thần Đối thọai thẳng thắn, ôn hòa thông cảm, không dùng bạo lực, đàn áp "dân oan khiếu kiện"

Cũng vì sự Đòan Kết của tòan thể Hội Đồng Giám Mục, cùng chung một ý chí và quan điểm để bênh vực lập trường của ĐTGM Ngô Quang Kiệt, nên Hội Thánh Công Giáo Việt Nam, đang được trọng vọng, kinh nể và đánh tan nhiều nghi ngờ đối với đồng hương, trong lập trường Quốc Gia Dân Tộc. Do đó, có thể khẳng định: sự Đòan Kết Hiệp Nhất của Hội Thánh Công Giáo Việt Nam,tấm gương cho sự Đòan Kết Dân Tộc, để cùng chung sức xây dựng một Nước Việt Nam, Dân Chủ, Tự Do, Tôn trọng Nhân Quyền.

2-Tuy phấn khởi và hy vọng, nhưng dư luận trong cũng như ngòai giới Công Giáo vẫn không khỏi ưu tư và lo ngại, không biết sức "keo sơn gắn bó", sự Hiệp Nhất của Hội Thánh Công Giáo và của HĐGM VN sẽ vững vàng kiên trung đến bao giờ?

Ai cũng nhận biết: Hội Thánh do Chúa Cứu Thế sáng lập, nhưng vì sự yếu đuối, tính ích kỉ, tư lợi, bè phái của lòai người, nên đã chia rẽ ra nhiều giáo phái, như Lịch sử đã minh chứng. Có người sánh ví sự chia rẽ như: "chiếc áo chòang, nguyên vẹn một tấm của Chúa, do bàn tay Mẹ Chúa may cho Chúa mặc, đã bị quân dữ xẻ rách ra từng mảnh". Do đó, nếu Hội Thánh Công Giáo mà chia rẽ, thi đã mất đi chức năng là "Hình Ảnh mẫu mực cho sự Hiệp Nhất của tòan thể Nhân Lọai." Và nếu "Hôi Thành Công Giáo Việt Nam" mà chia rẽ, thì làm sao có thể là gương sáng cho sự Đòan Kết của người Việt Nam?

Trong quá khứ và ngay bây giờ, vẫn còn tồn tại nguy cơ chia rẽ như: óc địa phương, địa phận, cộng thêm tật cố hữu của tâm lí người Việt: óc tự phụ, "anh hùng nhất khỏanh", tư lợi, bè phái,"phép vua thua lệ làng", Nam-Trung –Bắc…"không ăn, đạp đổ"..Trong công cuộc Từ Thiện, Bác ái, các Địa phận không thành lập nổi một "Quỹ tương trợ chung", để phân phối việc cứu trợ, tùy theo nhu cầu của địa phương. Hiện nay, việc gây quỹ, lạc quyên phần lớn do bàn tay khéo léo, luồn lỏi của cá nhân, nhờ bạn bè thân thuộc giúp đỡ cho riêng mình, không phân chia theo tinh thần tuơng thân tương ái, như Thánh PhaoLô đã rao giảng, trong các Thánh Thư.

Mọi người đều biết: Chính quyền độc tài, đảng trị, không dám bỏ tù một lúc tòan thể HĐGMVN, nhưng họ luôn tìm cách chia rẽ các vị chủ chăn, bằng cách ban phát ân huệ riêng, nếu biết im lặng, nghe theo; nhưng họ lại đòi truy tố, thuyên chuyển những Vị có công tâm, bác ái, vì Đạo, vì Dân Nước như ĐTGM Ngô Quang Kiệt. Chế độ độc tài luôn tìm cách: "đánh tỉa", chia rẽ nội bộ, bằng cách ban phát, ân huệ, "mề đay" cho những cá nhân cam chịu theo chúng, và đánh trả thù những Vị Chủ Chăn can đảm kiên cường bảo vệ Đòan chiên.

TẠM KẾT,

1-Lời phát biểu của HĐGMVN: "chúng tôi không có chức năng làm chính trị, nhưng cũng không đứng bên lề xã hội’…Đây là tuyên bố xác đáng, hợp với Học Thuyết Xã Hội của Hội Thánh Công Giáo, nhưng cần giải thích cho minh bạch hơn, đặc biệt, căn cứ vào bối cảnh cuộc Tuyển cử vừa qua (Nov/04/ 2008), tại Hoa Kỳ.

Học Thuyết Xã hội của HTCG, phân biệt: hai phạm vi họat động, hai chức năng khác nhau, nhưng vẫn liên quan với nhau. Về phía chính phủ, chuyên lo việc kinh tế, tìm phúc lợi vật chất cho tòan dân như: thịnh vượng, sức khỏe, khoa học mở mang…; còn về phía các Tôn giáo, Hội Thánh được quyền phê phán về giá trị luân lý, đạo đức, công bằng, tôn trọng Nhân quyền của người công dân. Nhưng hai phạm vi đó không hòan tòan tách biệt, mà vẫn quan hệ mật thiết với nhau, chẳng hạn: Hội Thánh Công Giáo Hoa Kỳ, trong cuộc Tuyển cử vừa qua, đã có hơn 100 Giám Mục lên tiếng bênh vực lập trường "Phò Sinh", chống lại luật cho phép phá thai, an tử hay hôn nhân đồng tính…

Việc tham gia các họat động nắm chính quyền của các đảng phái chính trị, cũng cần phân biệt: - hàng giáo sĩ như các vị Gáam mục, Linh mục (trừ Thày Phó tế vĩnh viễn), theo Giáo luật, không được làm ứng cử viên của các đảng phái chính trị, cũng cấm ủng hộ các ứng cử viên công khai trong Nhà Thờ, nhưng được mở những buổi thuyết trình, hội thảo, phát truyền đơn giải thích các lập trường chính trị của các ứng cử viên, và huấn luyện Lương Tâm các Tín hữu biết cách lựa chọn một cách thích đáng, hợp với Giáo Lý của Hội Thánh. -Tất cả các Tín hữu giáo dân được khuyến khích tham gia các đòan thể chính trị, tùy lương tâm phán đóan, nhưng cấm không được tham gia những đảng phái công khai chống lại Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo như: chủ trương vô thần, chống đối Hội Thánh, và hạn chế Quyền Tự Do Thờ Phượng Chúa.

2-Hội Thánh Công Giáo Việt Nam, không thể đứng bên lề xã hội Việt nam được. Với tư cách là công dân của một nước, mọi người thuộc mọi đòan thể tôn giáo đều cùng chung một "VẬN MỆNH"của Dân Tộc Việt Nam, như câu tục ngữ:

"Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ"

Do đó, nếu Hội Thánh Công Giáo, không cùng chia sẻ cơm áo và những nỗi thống khổ, như: mất Tư Do, Nhân Quyền, nhân dân sống trong chế độ bạo tàn, tham nhũng, vô thần, trụy lạc về luân lý, thì Hội Thánh đã làm mất chức năng thiêng liêng thánh thiện của mình, và sẽ bị Lịch Sử Dân Tộc lên án. Trái lại, trong giai đọan cực kì khó khăn của Dân Nước, nếu Hội Thánh Công Giáo Việt Nam, nhờ uy tín quốc tế, cùng hợp lực, xây dựng một Nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, Tôn Trọng Nhân Quyền…, thì chắc chắn sẽ được người đồng hương trọng vọng, và uy tín của Hội Thánh ngày càng mở rộng.