Đổi
mới "Change we need"
LTS.- Bài Tin Mừng Cho Người Được Yêu (TMCNĐY) số 139 sau đây của Nguyễn Thế Bài,
cựu chủng sinh chủng viện Kontum (CVK) được đăng trên mạng lưới của DCCT Việt
Nam, đã nói thay cho những gì nhóm chủ trương DĐGD muốn nói, nhưng vẫn còn ngập
ngừng, dè dặt vì sợ bị người đồng đạo –kể cả một số mục tử- lên án là “chống
Cha, chống Chúa”. Tác giả đã nhân khẩu hiệu “Change We Need” do ông Barrack
Obama và guồng máy vận động của ông đưa ra trong cuộc tranh cử năm rồi ở Mỹ để
thẳng thắn phê phán cái não trạng ù lì, lười biếng, thiếu vắng nhiệt tâm và lòng
yêu mến của “hồn Tông Đồ” nơi một số không ít những người mang danh Mục Tử thời
nay trong GH quê nhà… Từ đấy, ông mơ ước một cuộc đổi mới tận căn, toàn diện nơi
những người rao truyền Lời Chúa.
Nguyễn Thế Bài
Trong suốt cuộc
vận động bầu cử tổng thống Hoa Kỳ kéo dài, hao công tốn của, người ta thấy luôn
xuất hiện ở trước bục diễn văn của thượng nghị sĩ (nay là tổng thống đời thứ 44
của Hoa kỳ) Barack Obama hàng chữ: CHANGE WE NEED. Khẩu hiệu hấp dẫn này là kết
tinh công phu nghiên cứu của cả một ban vận động đông đảo và hiệu quả. Nó có ý
nghĩa cho cả đảng Dân Chủ, ứng cử viên tổng thống, lẫn nói thay ý nguyện của dân
chúng, đồng thời vận động những ai chưa nghĩ đến một sự thay đổi hoặc còn do dự.
Và khẩu hiệu này đã đem lại “cú đúp” cho đảng Dân Chủ: một chiến thắng áp đảo và
một tổng thống da màu đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ.
Nhưng mọi sự đều có cái giá của nó:
khẩu hiệu này như con dao hai lưỡi, đã tôn ông Obama (và đảng Dân Chủ) lên cao,
thì cũng sẽ là cái có khả năng nhấn chìm cả cá nhân ông Obama trước tình hình
kinh tế lan rộng trên thế giới, mà Hoa Kỳ vừa là nạn nhân vừa là nguyên nhân:
suy thoái. Hai điều tân tổng thống thực hiện, lại bắt đầu nghe mùi “mị dân”: ký
lệnh đóng cửa nhà tù Guantanamo và đề cập luật nạo phá thai, hiện vẫn đang được
đa số cử tri Tin Lành ủng hộ.
Cái lõi vấn đề khiến đảng Cộng Hoà
mất điểm, cũng không mong gì sẽ sớm sáng sủa hơn đối với đảng Dân Chủ hay cá
nhân ông Obama. Sợi thòng lọng hay nói văn vẻ hơn, lưỡi gươm Démoclès vẫn treo
lơ lửng! Phụng Vụ hôm nay trình bày một cuộc đổi mới, với những sự kiện khởi sự
giống như những vùng áp thấp bắt đầu hình thành, để rồi tăng dần thành bão tố,
mà đỉnh điểm sẻ là cuộc Thương Khó và Phục Sinh của Chúa Giêsu.
Phúc Âm theo Thánh Máccô cô đọng cả
về chương đoạn (chỉ nhỉnh hơn phân nửa Phúc Âm theo các Thánh Mátthêu và Luca)
và về câu từ. Nếu được diễn giải rõ ràng khúc chiết hơn, thì có thể “chế” một số
câu trong đoạn này như sau: Dân chúng chán ngấy kiểu giảng dạy của các kinh sư:
máy móc, đơn điệu, chẳng có chút sinh khí, sáng kiến. Các kinh sư chỉ làm chiếu
lệ, cho xong công việc không thể thiếu mà thôi. Cũng bằng ấy câu chữ nơi các
kinh sư thì nghe khô khan, buồn nản, khiến cho Lời Chúa không còn chút gì hấp
dẫn nữa, nhưng xuất phát từ miệng Chúa Giêsu, thì lại làm say đắm lòng người, bổ
dưỡng và chữa lành những tâm hồn nguội lạnh hoặc lở lói, bệnh hoạn, bởi vì nơi
Chúa Giêsu, Lời Kinh Thánh và Lời Thiên Chúa nên Một, là Một, là Thần Trí và Sự
Sống.
Trong tiềm thức, dân chúng đang mong
đợi một thay đổi toàn diện. Họ muốn một thay đổi nơi bản thân những người rao
giảng Sách Thánh qua hai dấu hiệu: quyền bính và quyền năng. Hai điều này tự
người rao giảng chỉ được ban nếu người đó xác tín và sống thực sự Lời Chúa,
nghĩa là khi thực thụ xác tín và thực thi sứ mệnh của một ngôn sứ Đnl 18, 15 –
20 ).
Nói đúng hơn, quyền uy khi giảng dạy
và sức mạnh chữa lành – cả bệnh tật linh hồn lẫn thể lý – là hoa trái tất yếu
nơi những kẻ rao truyền Lời Chúa với lòng yêu mến, xác tín. Dân chúng không mong
đơn thuần một cuộc “đảo chánh“ (coup d’état) – thay quân đổi quan, bình mới rượu
cũ, mà là một cuộc “cách mạng” (révolution), thay da đổi thịt, lột xác và đổi
mới, tiên vàn nơi chính người có nhiệm vụ giảng dạy, và lan toả xuống những
người đón nhận Lời. Và họ nhận ra tất cả những điều ấy, cũng như ước ao ấp ủ từ
lâu của họ, nơi Chúa Giêsu, Đấng giảng dạy có uy quyền và khiến cả quỷ thần cũng
sợ hãi tuân phục !
“Dân” có quyền kỳ vọng và đòi hỏi.
Giáo Hội không bao giờ là “dân chủ” – theo cách hiểu thông thường là “của dân,
từ dân, do dân, vì dân” – nhưng Giáo Hội còn làm nhiều hơn “vì dân”. Dân Chúa có
quyền yêu cầu những người “đựơc Chúa sai đến” phục vụ họ phải có lòng nhiệt
thành, sự hiểu biết, niềm xác tín tuyên xưng và sống chết với những gì các Vị
rao giảng: lex orandi, lex credendi, lex faciendi (tin những lời mình nói, làm
những điều mình tin).
Chúng ta đã ngán ngẩm những cán bộ từ
cấp cao nhất đến cấp thấp nhất, vì họ nói leo lẻo như những cái máy thu phát,
không muốn mà cũng chẳng cần phải hiểu những gì họ phải nói, phải tuyên truyền.
Thông thường đó là những mệnh lệnh, những chỉ thị rao báo cho dân thi hành,
không mấy khi thực sự áp dụng cho cả cán bộ.
Nói “Dân Chúa” có quyền kỳ vọng và đòi hỏi, cũng có nghĩa là họ sẽ thải loại
bằng cách này hay cách khác những mục tử khô khan, giáo điều, không hề đổi mới
trong cung cách sống, phục vụ và rao giảng, chỉ bằng lòng với vốn liếng nhỏ nhoi
tối thiểu những ngày trên ghế Chủng Viện (chưa kể là không ít trong vốn liếng ít
oi ấy dần dà theo năm tháng bị rơi rụng, mai một).
Với vai trò “nội trợ” nấu dọn cho con
cái trong cộng đoàn Giáo Xứ ăn uống hằng ngày, nhất là Ngày Họp Mặt Mừng Mầu
Nhiệm Phục Sinh Chúa Nhật hằng tuần, với các loại “thực phẩm siêu hảo hạng” là
Lời Chúa, được bao nhiêu Linh Mục bỏ công suy nghĩ nhằm chế biến cho thành “bữa
ăn” ngon miệng bổ dưỡng cho con cái? Có được bao nhiêu Linh Mục đem vào các món
ăn một chút tình thương của người làm mẹ săn sóc sức khoẻ linh hồn con cái? Hay
chỉ làm qua loa chiếu lệ? Những thực phẩm đa dạng bổ dưỡng đến đâu, tươi tốt,
chất lượng cao đến đâu, nhưng nếu không chịu nấu nướng, thì có khi heo, chó cũng
chê, huống gì là con cái.
Tội “bỏ lễ Chúa Nhật” không đủ điều
kiện cần thiết, theo Giáo Lý dạy, là một tội trọng, bởi vì đã không tôn trọng
ngày họp mặt Suy Tôn Lời Chúa và Bẻ Bánh, coi thường Lời Chúa, coi khinh cộng
đoàn. Một Linh Mục không buồn để tâm, dành thời giờ tối thiểu cho việc “chuẩn vị
bữa ăn” cho cộng đoàn, cho con cái, thì chẳng khác nào “đem ngọc mà vứt cho heo”,
coi khinh Lời mà các vị lẽ ra phải sống và phải chết theo, coi khinh cộng đoàn
là lẽ sống của các vị khi được sai đi phục vụ:
Vậy nên định nghĩa đó là ‘tội gì”:
nặng hay nhẹ? Một vị chủ lễ mà trước đó đã không ngồi trước các bài đọc của ngày
lễ hôm ấy ít là 30 phút cho ngày thường và ít nhất 60 phút cho Chúa Nhật và lễ
trọng, thì không nên – đúng hơn là không được – ngang nhiên giảng Lễ, vì sẽ phạm
tội “khinh Lời Chúa, khinh cộng đoàn Dân Chúa” – tội không thể là “nhẹ”!
Tại sao lại 30 phút và 60 phút? Đó là thời gian tối thiểu để bất cứ bà nội trợ
nào dọn được một bửa ăn ngày thường (30 phút) và bữa ăn ngày lễ (60 phút). Không
tính đến những Bữa Tiệc luôn đòi hỏi rất nhiều thời gian, tâm sức và kỹ năng.
Phần đầu Thánh Lễ luôn là Bàn Tiệc Lời Chúa!
Thái độ xem thường Lời Chúa, coi
khinh cộng đoàn đã khiến cho Lời Chúa “mất giá”. Trong thư thứ hai gửi môn đệ
Timôthê, Thánh Phaolô đã gióng tiếng chuông cảnh tỉnh điều này:
“Thật vậy, sẽ đến thời người ta không còn chịu nghe giáo
lý lành mạnh, nhưng theo những dục vọng của mình mà kiếm hết thầy này đến thầy
nọ, bởi ngứa tai muốn nghe. Họ sẽ ngoảnh tai đi không nghe chân, nhưng hướng về
những chuyện hoang đường. Phần anh, hãy thận trọng trong mọi sự, hãy chịu đựng
đau khổ, làm công việc của người loan báo Tin Mừng và chu toàn chức vụ của anh”
(2 Tm 4, 3 – 5).
Không khỏi tê tái nhói đau trong tim,
khi thấy có những chức sắc đạo mù quáng suy tôn những trang sách đựơc viết thật
hay, thật “kêu”, làm cho các vị vui tai và các vị đã không ngần ngại đem gieo
vãi chúng khắp nơi một một nhiệt tâm khó tả hết. Nếu chịu bỏ ra bằng ấy thời giờ
để đọc, suy gẫm, truyền rao Lời Chúa, thì lời giảng dạy của các vị cũng đã có
quyền uy hơn nhiều, khi đó là Lời của và từ Hội Thánh “duy nhất – thánh thiện –
công giáo – tông truyền”.
Khi không tìm được nương tựa nơi tình
yêu và hôn nhân, người ta dễ bị rơi vào phản bội, ngoại tình. Khi người ta cố
tình hay vô tình đi tìm hư danh, khăng khăng bảo vệ cái sai của mình, thì đánh
mất bản ngã và việc sa vào lầm lạc chỉ là hậu quả tất yếu. Khi người ta không
tìm được hoặc không chịu tìm nương tựa nơi Hội Thánh (mà Đầu là Chúa Kitô), thì
việc “ngoại tình” – tìm đến, ngất ngây vì những lời mật ngọt – chỉ là chuyện
thời gian, không xa lạ gì. Nó được ví như những đứa bé: có bánh trái ngon lành,
song vẫn thèm thuồng nhìn bánh trái tầm thường của những trẻ hàng xóm. Nó giống
như người đang dùng “hàng hiệu”, tiền vàng thật, nhưng cứ ao ước những bộ “hàng
mã” loè loẹt, những đồng tiền thỏi vàng “âm phủ” chẳng chút giá trị nơi hàng
quán.
CHANGE WE NEED!
Chúng ta cần phải thay đổi. Chúng con
cần được đổi thay! Không thay đổi, không chỉ lẹt đẹt đi sau người, thần phục
người, nên cái bóng của người, mà còn bị đào thải, mất hết tác dụng, hoá nên vô
dụng.
Lạy Chúa, xin sai Thánh Linh, để
Người đổi mới mặt địa cầu và bắt đầu bằng cuộc đời chúng con!