Vài suy nghĩ với tâm tình tri ân
Sau khi đọc hai bài viết gửi ra từ quốc nội
Bài “Hiểm họa cho sự thống nhất cùa Giáo Hội Việt Nam” của J.B Nguyễn Hữu Vinh &
Bài “Đổi Mới – ‘Change We Need” của CVK Nguyễn Thế Bài
(Cả hai xuất hiện trên trang nhà của DCCT/VN và được trích đăng trên DĐGD số này)


Trân Phong Vũ

        Hơn hai thập niên trước, trên nguyệt san Đường Sống, và từ đầu thiên niên thứ ba, trên tờ báo này, -kể cả trong tác phẩm biên khảo “Một Thoáng Nhìn Về GHVN Qua Biểu Tượng Đức Gioan Phaolô II” ấn hành năm 1997-, chúng tôi đã từng công khai giãi bày mối âu lo cho tương lai HộI Thánh Công Giáo quê nhà mỗi khi có dịp đề cập tới cái gọi là “Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo”, thối thân của “Úy Ban Liên Lạc Công Giáo Việt Nam” ở miền Bắc trước tháng 7-1954. Dĩ nhiên, khi bàn tới vai trò tay sai chế độ của cơ cấu “trung gian gây nhiễu” [] này, người viết không thể không nói tới ống loa của nó là tờ Công Giáo & Dân Tộc cùng với Tứ-Nhân-Bang gắn liền với những tên tuổi Minh-Cần-Từ-Bích, 4 LMQD từng công khai tự nhân là “linh-mục-cán-bộ”! Những hệ lụy do nhóm này gây ra cho Giáo Hội Công Giáo quê nhà cho đến nay, nhiều người đã nhìn thấy, đặc biệt trong vòng hơn một năm qua khi nổ ra những đợt giáo dân cầu nguyện đòi công lý và nhân quyền ở Tòa Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà thuộc tổng giáo phận Hànội. Tuy nhiên, trong một thời gian khá dài trước đó, rất nhiều ngộ nhận vẫn còn tồn tại trong hàng ngũ giáo dân, kể cả giáo sĩ, mỗi khi chúng tôi đụng chạm đến vấn đề gai góc này.
        Cũng vì thế người viết không khỏi vui mừng và phấn khởi khi theo dõi những bài viết của tác giả JB Nguyễn Hữu Vinh và một số cây bút giáo dân và giáo sĩ khác xuất hiện gần đây trên các mạng lưới từ trong nước gửi ra. Trên trang báo này chúng tôi đã hơn một lần nói lên những suy tư và sự đồng cảm của mình khi được đọc những bản tường trình, những bài nhận định của tác giả JB Nguyễn Hữu Vinh hoặc của các linh mục Phạm Trung Thành, Vũ Khởi Phụng, Lê Quang Uy (DCCT) hoặc cha Nguyễn Ngọc Tỉnh (Dòng Phanxicô) v.v…
Trên nguyệt san Diễn Đàn số 88, thêm một lần nữa người viết lại nhận được sự đồng cảm từ các tác giả JB Nguyễn Hữu Vinh và CVK Nguyễn Thế Bài qua hai bài viết “Hiểm họa cho sự thống nhất của Giáo Hội Việt Nam” và “Đổi Mới – ‘Change We Need”. Những giòng này được viết trong tâm tình tri ân những cây bút dồng đạo cùng chung chí hướng kể trên

        I.- Bài “Hiểm họa cho sự thống nhất của Giáo Hội Việt Nam” tác giả gợi ý từ lời cảnh cáo của đức Khâm mạng Tòa Thánh John Dooley trong lá thư đề ngày 12-3-1955 trước sự ra đời của cái gọi là Ủy Ban Liên Lạc Công Giáo Việt Nam ở miền Bắc, tiền thân của Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo ở miền Nam sau này. Mở đầu bài viết, JB Nguyễn Hữu Vinh khẳng định: “Điều lo ngại hơn 50 năm trước của hàng giáo phẩm Việt Nam không phải là không có cơ sở”.

        Tác giả viết:
        “Trải qua hơn 50 năm tồn tại và được sự hướng dẫn, dìu dắt lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản Việt Nam, sống bằng tiền ngân sách nhà nước – những đồng tiền từ túi người dân nghèo - tổ chức “Uỷ ban đoàn kết công giáo” ngày nay đã thể hiện rõ bản chất của nó và chứng minh điều lo ngại nhìn xa trông rộng đó hoàn toàn đúng đắn”.
        Ông đan cử một trường hợp điển hình mang tính thời sự vừa diễn ra ngay tại tổng giáo phận Hànội trong dịp Lễ Giáng Sinh 2008:
        “… dịp Giáng sinh 2008 ở Hà Nội, điều này đã thể hiện rất rõ qua việc Uỷ ban này tổ chức Noel thay cho Toà Tổng Giám mục để được Nhà nước chúc mừng rầm rộ. Linh mục Nguyễn Công Danh, Chủ tịch uỷ ban này – người mà theo điều lệ là “được Đảng và nhà nước tín nhiệm” - đã cất công bay từ Sài Gòn ra Hà Nội để tổ chức Giáng sinh, nhận những lời chúc tụng của các cấp nhà nước. Linh mục Dương Phú Oanh đã được UBND/TP Hà Nội chúc mừng với những lời hoa mỹ ồn ào và bóng bẩy trong khi cả Hà Nội không có trang hoàng và những chương trình mừng lễ Noel sau khi bề trên của mình là Đức Tổng Giám mục vừa bị trận đòn hội chợ của đám quần chúng “tự phát.. tiền” và Đức Mẹ sầu bi đang chịu cảnh cầm tù chưa được hưởng “chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước” để về hội tụ cùng giáo dân”.
        Với những chứng từ cụ thể phát ra từ cửa miệng của những LMQD, tác giả đã cho người đọc thấy rõ tính chất “nô bộc” của một nhúm giáo sĩ mất căn trong cái Ủy Ban được đám đông giáo dân sáng suốt mệnh danh là “đàn két” trên đây. Sau khi trích dẫn lời tuyên bố của linh mục Nguyễn Công Danh về vai trò của UBĐKCG, theo đó “nó là một tổ chức của giới Công Giáo trong việc góp phần xây dựng đất nước, nó là cầu nối, là trung gian…” (sic!), tác giả công khai vạch trần bộ mặt thật của cơ cấu này: nó chỉ là mưu toan thâm độc của đảng và nhà nước cộng sản nhằm tạo nên một thứ Giáo Hội bên ngoài Giáo Hội để đánh phá Giáo Hội mà thôi.
        Ông viết:
        “Thực tế là nó ‘trung’ thì ít mà ‘gian’ thì nhiều”.
        Được sự tài trợ và nuôi dưỡng bởi đảng và nhà nước, trong nhiều năm qua, tổ chức “trung gian gây nhiễu” này đã mua chuộc được một số tay chân để gài vào các giáo phận, tiếp tay nhà cầm quyền địa phương tìm cách chi phối, khống chế mọi sinh hoạt trong Giáo hội, nhất là trong việc tuyển chọn chủng sinh, đào tạo linh mục. Theo tác giả thì:
        “Thời gian đất nước hội nhập với quốc tế phải tuân thủ theo các nguyên tắc của sân chơi chung, hệ thống các nhà dòng, các đại chủng viện được mở lại nhỏ giọt nhưng có còn hơn không. Tuy vậy, chính sách đào tạo còn nhiều điều đáng nói.
        Tại các đại chủng viện, nhà nước cho giáo viên vào giảng dạy bộ môn Mác – Lenin cho các chủng sinh dù ai cũng biết là hệ thống chủng viện không có nhu cầu này. Điều lạ lùng nhất là một thứ tôn giáo Mác – Lenin đã được áp đặt vào cho việc đào tạo của tôn giáo khác. Điều này vẫn diễn ra hàng bao năm nay và hiện vẫn tiếp diễn, tiền lương cho giáo viên các chủng viện phải trả?
        Theo các linh mục và các chủng sinh, trước khi được dự thi vào học ở các chủng viện, lý lịch và điều kiện cần thiết phải qua là được nhà nước chấp nhận duyệt danh sách mới có thể đi học, đi tu. Kế đó, hàng năm vào những dịp hè hay những dịp thuận tiện, công an sẽ mời các chủng sinh để làm việc riêng, viết báo cáo và cam kết (?), một việc mà không có bất cứ văn bản luật pháp nào của hệ thống pháp luật quy định. (Điều này đã được các linh mục kể lại).
        Trước khi thụ phong linh mục, danh sách chủng sinh phải được nhà nước “duyệt” và “cho phép”. Điều này đã xảy ra quá lâu, thành một thứ tiền lệ phải chấp nhận một cách hết sức vô lý bởi hết giấy này đến đòi thủ tục khác. Sau khi được thụ phong, việc thuyên chuyển, bổ nhiệm các linh mục cũng phải được sự cho phép của chính quyền”.

        Tiết lộ trên đây của tác giả Nguyễn Hữu Vinh không có gì mới mẻ. Hơn một thập niên trước, trong nhiều Tờ Trình âm thầm gửI tớI tận tay các Giám mục Việt nam, ông Nguyễn Văn Chất, một giáo dân ở Đà Nẵng, với những kinh nghiệm cụ thể của một cựu chủng sinh, đã trình bày rất rõ về những nguy cơ trong Giáo Hội do hệ lụy của việc khuất phục bạo quyền, cho cán bộ vào giảng dạy thuyết Mác-Lê trong các chủng viện. Tuy nhiên, những nhận định kèm theo những sự kiện cụ thể mang tính thời sự trong bài viết của ông JB/NHV ngày 02-02 vừa qua mang một giá trị đặc biệt. Ngoài việc góp phần củng cố niềm xác tín của những người viết ở hải ngoại khi bàn về hiện tình GH quê nhà, hơn thế, nó còn cho thấy sự can thiệp công khai và thô bạo của đảng và nhà nước cộng sản vào nội bộ GHCG, đặc biệt trong việc đào tạo linh mục, không chỉ xảy ra trong những thập niên trước, mà còn tiếp diễn tới ngay hôm nay, khi nhân loại đã bước vào ngưỡng cửa năm thứ chín của thiên niên thứ ba.
        Trong trường hợp như thế làm sao Giáo Hội có được những linh mục tốt lành, có phẩm chất để phục vụ Dân Chúa. Với những kinh nghiệm thu lượm được tại chỗ, cũng như ông Nguyễn Văn Chất, tác giả đã chỉ ra những hành vi sai trái của một số linh mục đã biến chất, kể cả những linh mục đang giữ những vai trò quan trọng trong giáo phận như Tổng Đại Diện chẳng hạn.
        Nhắc lại sự kiện chỉ 3 tháng sau khi nhận chức TGM Hànội, đức cha Ngô Quang Kiệt đã mở đầu việc giành lại quyền quyết định của Giám mục trong việc phong chức linh mục, bằng việc phong chức công khai cho hai linh mục Nguyễn Văn Thật và Nguyễn Văn Phượng ở DCCT Hà Nội vào ngày 11/6/2005, dù không được chính quyền chấp nhận. Tiếp theo Ngài cũng đã phong chức linh mục cho hai tu sĩ ở dòng Châu Sơn sau khi chính quyền tỉnh Ninh Bình cấm cản Đức cha Giuse Nguyễn Văn Yến truyền chức cho 2 vị này. Tác giả JB/NHV tiết lộ thêm:
        “Tuy nhiên, không phải giáo phận nào cũng làm được điều này. Hiện nay ở Phát Diệm vẫn khốn đốn vì nạn ‘xin – cho’ mà không tận dụng những cơ hội này để phong chức LM nếu không được chính quyền cho phép. Thậm chí, một số tu sĩ được gửi đi học ở Chủng viện Sao Biển, Nha Trang, công an Ninh Bình đã có thể đến tận nơi bắt về mà Giáo phận vẫn im lặng chấp nhận?”
        Ở miền Bắc, Phát Diệm và Bùi Chu là hai giáo phận lớn gần như Công giáo toàn tòng. Nhưng theo JB/NHV thì điều đáng buồn là: trong khi cả Giáo hội không chỉ trong mà cả ngoài nước hiệp nhất cùng Tổng Giáo phận Hà Nội, cùng hiệp thông với những biến cố ở Toà Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà, giáo dân mong chờ vào hai giáo phận mạnh mẽ, đông đảo và giàu truyền thống đạo đức nhất là Phát Diệm và Bùi Chu, nhưng, tuyệt nhiên không hề có những hoạt động và sự hiệp thông nào rõ nét từ hai giáo phận này! Căn nguyên vì sao, nếu không vì tại những nơi này ít nhiều đã chịu sự khống chế của những mục tử đã biến chất hoạt động cho Ủy Ban “đàn két”? Mời độc giả theo dõi trích đoạn sau đây trong bài viết của tác giả JB/NHV:
        “… người ta thấy trên báo đảng, báo chí nhà nước hình ảnh và tin tức của linh mục Tổng Đại diện Phát Diệm đến chúc tết Tỉnh uỷ Ninh Bình từ rất sớm (16/1/2009). Bản tin nêu rõ: ‘Linh mục Phạm Ngọc Khuê đã bày tỏ niềm vui trước sự quan tâm của tỉnh Ninh Bình đến công tác tôn giáo, tạo điều kiện thuận lợi để các hoạt động tôn giáo được diễn ra theo đúng pháp luật, góp phần xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, các giáo dân tích cực hăng hái tham gia các phong trào phát triển kinh tế, xây dựng đời sống văn hóa tại địa phương, sống kính Chúa yêu nước.
        Nhân dịp Tết nguyên đán Kỷ Sửu, thay mặt linh mục, giáo sỹ, tu sỹ, giáo dân giáo phận Phát Diệm, linh mục Phạm Ngọc Khuê đã chúc các đồng chí lãnh đạo Tỉnh ủy một năm mới an khang, thịnh vượng, mong kinh tế - xã hội trong tỉnh tiếp tục phát triển, các Nghị quyết của Đảng ngày càng đi vào cuộc sống, phục vụ cho lợi ích, quyền lợi của nhân dân’. (Nguồn: http://baoninhbinh.org.vn/news/16/2DB543/Toa-giam-muc-Phat-Diem-chuc-Tet-Tinh-uy-Ninh-Binh)

        Như vậy, câu chuyện ngày xưa đâu phải đã qua, những câu chuyện ngày nay còn dài tập và nhiều tính bi kịch hơn. Theo lời chúc của linh mục Khuê, khi nghị quyết của Đảng, Nghị quyết 23 của Quốc hội đi vào cuộc sống, thì dân Thái Hà và Toà Khâm sứ cũng như nơi nơi trên toàn giáo hội Việt Nam có đòi cả trăm năm cũng sẽ được giải quyết bằng chó, dùi cui và súng đạn để làm “dự án vườn hoang” là cùng. Còn việc phục vụ lợi ích và quyền lợi của nhân dân hay của ai, thì nhìn vào thực tế người dân không học hành cũng đã quá hiểu”.
        Khi công khai chỉ rõ những khía cạnh tiêu cực này trong GH, cũng như phần đông người viết CG khác, ông không khỏi đau lòng và cảm thấy bất nhẫn. Tuy nhiên, ông vẫn không thể im lặng khi nghĩ tới tiền đồ Giáo Hội. Ông viết:
        “Chuyện các linh mục mừng đảng rất sốt sắng mà quên mất mừng hoặc chia sẻ với giáo hội là một nỗi đau dù không muốn cũng cần phải nói ra. Mặc dù điều này có thể có mặt nào đó không có lợi, nhưng thực tế là thực tế và sự thật vẫn là sự thật. Giáo hội cần đối mặt với những nhức nhối của chính mình mới may chăng bước vững chắc trên con đường tìm chân lý và sự thật, hoà bình”.
        Tác giả kết thúc bài viết như sau:
        “Thiết nghĩ rằng, sự am tường và viễn kiến chính xác của Khâm mạng Toà thánh John Dooley và các giám mục giáo tỉnh miền bắc những năm 1955 thật sáng suốt. Các ngài đã nghĩ đến những điều mà ngày nay, hơn nửa thế kỷ sau Giáo hội đang phải đối mặt. Chính vì thế ngay từ những ngày đó, các ngài đã thẳng thừng treo chén những vị linh mục tham gia tổ chức này (UBĐK). Tiếc rằng những mụn nhọt kia vẫn lì lợm bám trên cơ thể giáo hội như một căn bệnh nguy hiểm mà chưa được dùng thuốc đặc trị.
        Cộng đồng dân Chúa Việt Nam một lần nữa cần xét mình ăn năn một cách thành thật nhất, để cùng nhau xây dựng một Giáo hội Tông truyền, thánh thiện, thông công và hiệp nhất. Dù đó có thể là những cuộc đại phẫu đau đớn, nhưng không thể không làm nếu muốn có một cơ thể lành mạnh cường tráng với một niềm tin tinh thần mãnh liệt trong cơ thể giáo hội”.

        II.- Bài viết của cựu chủng sinh chủng viện Kontum (CVK) Nguyễn Thế Bài là bài số 139 trong loạt bài Tin Mừng Cho Người Được Yêu (TMCNĐY) cũng được phổ biến trên trang nhà của DCCT Việt Nam. Tác giả đã nhân khẩu hiệu “Change We Need” do ông Barrack Obama và guồng máy vận động của ông đưa ra trong cuộc tranh cử năm rồi ở Mỹ để thẳng thắn phê phán cái não trạng ù lì, lười biếng, thiếu vắng nhiệt tâm và lòng yêu mến của “hồn Tông Đồ” nơi một số không ít những người mang danh Mục Tử thời nay trong GH quê nhà…, (và hẳn rằng lời phê phán cương trực này cũng không thể không khiến các mục tử Việt Nam ở hải ngoại phải tự vấn lương tâm). Từ đấy, ông mơ ước một cuộc đổi mới tận căn, toàn diện nơi những người được Thiên Chúa tuyển chọn để đi rao truyền Lời Hằng Sống.
        Gợi ý từ khẩu hiệu “Change We Need” đã đưa ông Obama, một người gốc da đen vào địa vị người cầm đầu nước Mỹ, tác giả liên tưởng tới nỗi khát khao của người tín hữu Việt Nam đang sống dưới một chế độ cộng sản vô thần hôm nay, được thấy một phép lạ làm thay da đổi thịt trong hàng ngũ những người có trách nhiệm chăn giắt đoàn chiên bơ vơ của Chúa. Ông viết:
        “Trong tiềm thức, dân chúng đang mong đợi một thay đổi toàn diện. Họ muốn một thay đổi nơi bản thân những người rao giảng Sách Thánh qua hai dấu hiệu: quyền bính và quyền năng. Hai điều này tự người rao giảng chỉ được ban nếu người đó xác tín và sống thực sự Lời Chúa, nghĩa là khi thực thụ xác tín và thực thi sứ mệnh của một ngôn sứ (Đnl 18, 15 – 20 ).
        Nói đúng hơn, quyền uy khi giảng dạy và sức mạnh chữa lành – cả bệnh tật linh hồn lẫn thể lý – là hoa trái tất yếu nơi những kẻ rao truyền Lời Chúa với lòng yêu mến, xác tín. Dân chúng không mong đơn thuần một cuộc “đảo chánh“ (coup d’état) – thay quân đổi quan, bình mới rượu cũ, mà là một cuộc “cách mạng” (révolution), thay da đổi thịt, lột xác và đổi mới, tiên vàn nơi chính người có nhiệm vụ giảng dạy, và lan toả xuống những người đón nhận Lời. Và họ nhận ra tất cả những điều ấy, cũng như ước ao ấp ủ từ lâu của họ, nơi Chúa Giêsu, Đấng giảng dạy có uy quyền và khiến cả quỷ thần cũng sợ hãi tuân phục !
        “Dân” có quyền kỳ vọng và đòi hỏi. Giáo Hội không bao giờ là “dân chủ” – theo cách hiểu thông thường là “của dân, từ dân, do dân, vì dân” – nhưng Giáo Hội còn làm nhiều hơn “vì dân”. Dân Chúa có quyền yêu cầu những người “đựơc Chúa sai đến” phục vụ họ phải có lòng nhiệt thành, sự hiểu biết, niềm xác tín tuyên xưng và sống chết với những gì các Vị rao giảng: lex orandi, lex credendi, lex faciendi (tin những lời mình nói, làm những điều mình tin).

        Nhìn vào thực chất của cơ chế cầm quyền của đảng và nhà nước cộng sản với những tệ nạn tham nhũng, thối nát, dối gian và độc ác, tác giả viết tiếp:
        “Chúng ta đã ngán ngẫm những cán bộ từ cấp cao nhất đến cấp thấp nhất, vì họ nói leo lẻo như những cái máy thu phát, không muốn mà cũng chẳng cần phải hiểu những gì họ phải nói, phải tuyên truyền. Thông thường đó là những mệnh lệnh, những chỉ thị rao báo cho dân thi hành, không mấy khi thực sự áp dụng cho cả cán bộ”.
        Trước tình trạng ấy, nếu người dân sống trong xã hội có quyền và có bổn phận phải quyết liệt lên tiếng và hành động để mở đường cho một sự thay đổi cần thiết, thì trong phạm vi Giáo Hội cũng không có luật trừ. Khởi đi từ những suy nghĩ vừa kể, người cựu chủng sinh chủng viện Kontum đã can đảm đặt thẳng vấn đề:
        “Nói ‘Dân Chúa’ có quyền kỳ vọng và đòi hỏi, cũng có nghĩa là họ sẽ thải loại bằng cách này hay cách khác những mục tử khô khan, giáo điều, không hề đổi mới trong cung cách sống, phục vụ và rao giảng, chỉ bằng lòng với vốn liếng nhỏ nhoi tối thiểu những ngày trên ghế Chủng Viện (chưa kể là không ít vốn liếng ít oi ấy đã dần dà theo năm tháng mà bị rơi rụng, mai một).
        Với vai trò “nội trợ” nấu dọn cho con cái trong cộng đoàn Giáo Xứ ăn uống hằng ngày, nhất là Ngày Họp Mặt Mừng Mầu Nhiệm Phục Sinh Chúa Nhật hằng tuần, với các loại “thực phẩm siêu hảo hạng” là Lời Chúa, được bao nhiêu Linh Mục bỏ công suy nghĩ nhằm chế biến cho thành “bữa ăn” ngon miệng bổ dưỡng cho con cái? Có được bao nhiêu Linh Mục đem vào các món ăn một chút tình thương của người làm mẹ săn sóc sức khoẻ linh hồn con cái? Hay chỉ làm qua loa chiếu lệ?…
        Tội “bỏ lễ Chúa Nhật” không đủ điều kiện cần thiết, theo Giáo Lý dạy, là một tội trọng, bởi vì đã không tôn trọng ngày họp mặt Suy Tôn Lời Chúa và Bẻ Bánh, coi thường Lời Chúa, coi khinh cộng đoàn. Một Linh Mục không buồn để tâm, dành thời giờ tối thiểu cho việc “chuẩn vị bữa ăn” cho cộng đoàn, cho con cái, thì chẳng khác nào “đem ngọc mà vứt cho heo”, coi khinh Lời mà các vị lẽ ra phải sống và phải chết theo, coi khinh cộng đoàn là lẽ sống của các vị khi được sai đi phục vụ:
        Vậy nên định nghĩa đó là ‘tội gì”: nặng hay nhẹ? Một vị chủ lễ mà trước đó đã không ngồi trước các bài đọc của ngày lễ hôm ấy ít là 30 phút cho ngày thường và ít nhất 60 phút cho Chúa Nhật và lễ trọng, thì không nên – đúng hơn là không được – ngang nhiên giảng Lễ, vì sẽ phạm tội “khinh Lời Chúa, khinh cộng đoàn Dân Chúa” – tội không thể là “nhẹ!
        Khi không tìm được nương tựa nơi tình yêu và hôn nhân, người ta dễ bị rơi vào phản bội, ngoại tình. Khi người ta cố tình hay vô tình đi tìm hư danh, khăng khăng bảo vệ cái sai của mình, thì đánh mất bản ngã và việc sa vào lầm lạc chỉ là hậu quả tất yếu. Khi người ta không tìm được hoặc không chịu tìm nương tựa nơi Hội Thánh (mà Đầu là Chúa Kitô), thì việc “ngoại tình” – tìm đến, ngất ngây vì những lời mật ngọt – chỉ là chuyện thời gian, không xa lạ gì. Nó được ví như những đứa bé: có bánh trái ngon lành, song vẫn thèm thuồng nhìn bánh trái tầm thường của những trẻ hàng xóm. Nó giống như người đang dùng “hàng hiệu”, tiền vàng thật, nhưng cứ ao ước những bộ “hàng mã” loè loẹt, những đồng tiền thỏi vàng “âm phủ” chẳng chút giá trị nơi hàng quán”.

CHANGE WE NEED!
        Chúng ta cần phải thay đổi. Chúng con cần được đổi thay! Không thay đổi, không chỉ lẹt đẹt đi sau người, thần phục người, nên cái bóng của người, mà còn bị đào thải, mất hết tác dụng, hoá nên vô dụng.
        Lạy Chúa, xin sai Thánh Linh, để Người đổi mới mặt địa cầu và bắt đầu bằng cuộc đời chúng con!

1. “Trung gian gây nhiễu” là tiếng của cố giáo sư Nguyễn Ngọc Lan dùng trong ba cuốn Nhật Ký của ông, do tờ Tin Nhà ở Paris ấn hành cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90, mỗi khi nói tới UBĐKCGVN.
2. Sau ñaây laø trích ñoaïn Tôø Trình III cuûa oâng Nguyeãn Vaên Chaát göûi caùc GM ngaøy 27-7-1996:
        II. Vaán ñeà Chuûng Vieän vaø vieäc Hieäu naêng hoùa söù vuï Linh muïc
Con ñaõ ñeà caäp veà hai vaán ñeà naøy khaù roõ raøng nôi Tôø trình thöù I. Vì tính caùch quan troïng cuûa chuùng, con xin trình baøy laïi hai vaán ñeà naøy caùch roõ raøng hôn.
        A. Vaán ñeà Chuûng vieän
        Coù theå noùi raèng trong con caùi Giaùo hoäi, baát cöù ai ñeå taâm suy nghó veà caùch toå chöùc ñaøo taïo LM ôû caùc Chuûng Vieän hieän nay ñeàu phaûi lo laéng; nhaát laø caøng phaân tích noù treân quan ñieåm Phuùc AÂm hay ngay caû treân quan ñieåm quaûn trò cuûa ngöôøi ñôøi, caøng caûm thaáy sôï haõi veà haäu quaû cuûa noù. Nhöng ôû phaän laøm con, thöôøng chæ keát luaän raèng: “Ñaõ coù caùc ÑGM lo. Caùc Ngaøi chòu traùch nhieäm tröôùc Chuùa”. Con cuõng ñaõ töï an uûi mình nhö vaäy, nhöng cuõng nhôø thôøi gian ôû tuø vöøa qua ñaõ khieán cho Tôø trình naøy töø “khoâng” trôû neân “coù”, vaø con caûm thaáy phaûi trôû laïi vaán ñeà ñaïi heä troïng naøy vôùi caùc Ñaáng caùch roõ raøng hôn.
        Ñeå giaûi quyeát baát cöù vaán ñeà gì cho coù keát quaû, ñoøi hoûi tröôùc heát laø phaûi toân troïng Söï Thaät: Tìm hieåu vaø caân nhaéc nhöõng thoâng tin trung thöïc lieân quan ñeán coâng taùc döï ñònh tröôùc khi laøm quyeát ñònh. Sau ñaây con xin trình leân caùc ÑGM veà Söï Thaät ñaõ bò coi thöôøng caùch quaù nguy hieåm ñoái vôùi keá hoaïch Chuûng vieän cuûa HÑGM.
        - Khoâng Ai Coù Theå Chaáp Nhaän Moät Chöông Trình Hoïc Taäp Coù Nhöõng Noäi Dung Mang Tính Caùch Trieät Tieâu Nhau. Coù theå noùi raèng chöa heà coù moät toå chöùc naøo chaáp nhaän moät loaïi tröôøng lôùp coù noäi dung vöøa ñeå xaây döïng vöøa ñeå phaù hoaïi muïc tieâu cuûa toå chöùc. Khoâng ai môøi keû nghòch haèng muoán tru dieät mình laøm coâng taùc giaùo duïc tö töôûng cho nhaân vieân cuûa mình. HÑGM ñang chaáp nhaän ñieàu kieän quaù phi lyù ñoù ñoái vôùi Chuûng Vieän.
        Ñaây laø moät côù vaáp phaïm gheâ gôùm cho moïi thaønh phaàn con caùi GH veà ñöùc tin vaøo quyeàn naêng quan phoøng cuûa Thieân Chuùa: phaûi chaêng vì Chuùa baát löïc neân GH ñaõ chaáp nhaän nhöõng ñieàu kieän quaù phi lyù nhö theá (?): döïa vaøo Voâ thaàn ñeå phaùt trieån GH. Nhieàu giaùo daân lôùn tuoåi ñang noùi vôùi nhau: Kinh nguyeän GH daïy ñoïc: “Laïy Chuùa! Xin Chuùa haï keû nghòch cuøng Hoäi Thaùnh xuoáng”, nhöng caùc Ñaáng laïi môøi caùn boä Coäng Saûn vaøo daïy taïi caùc Chuûng Vieän!!!
        - Chuûng Vieän Khoâng Phaûi Laø Nôi Ñeå Tieâu Dieät Tinh Thaàn Chöùng Nhaân Baûo Veä Söï Thaät Cuûa GH. Con ñaõ ñeà caäp ñeán ñieàu naøy trong Tôø trình thöù II cuûa con caùch vaén taét: Hai naêm veà tröôùc (1994), tröôùc khi trôû thaønh Chuûng sinh cuûa Chuûng Vieän Hueá, nhöõng ngöôøi thöôøng truù ôû Ñaø Naüng ñeàu ñöôïc boä phaän CA Baûo Veä Chính Trò Tænh môøi xuoáng; coù ngöôøi ñöôïc goïi xuoáng ñeán ba laàn, hai laàn ñaàu CA khoâng noùi gì, laàn thöù ba hoï noùi: “Caùc anh phaûi bieát queâ höông cuûa caùc anh laø Vieät Nam, khoâng phaûi laø Vatican; caùc anh bieát phaûi trung thaønh vôùi ai”. Coù ngöôøi coøn ñöôïc nhaéc theâm: “Khoâng phaûi Chuùa choïn caùc anh vaøo Chuûng vieän vaø cho laøm LM nhöng laø chính chuùng toâi. Caùc anh phaûi thaáy nhö vaäy”. Phaûn aûnh ñoù ñuû ñeå caùc ÑGM nhaän thaáy raèng Nhaø Nöôùc ñang daïy doã nhöõng gì ôû Chuûng vieän.
        Con ngöôøi voán yeáu ñuoái vaø raát deã bò aùm thò, caâu chuyeän Taêng Saâm gieát ngöôøi xöùng ñaùng laø moät nhaéc nhôû caàn thieát: Khoâng ai am töôøng con baèng meï; maëc duø vaäy, bieát con mình raát ñaïo ñöùc hieàn laønh, nhöng chæ ba laàn nghe noùi con gieát ngöôøi, meï Taêng Saâm ñaõ hoát hoaûng “nhaûy qua cöûa soå” boû chaïy. Ñaët caùc Chuûng sinh trong tình traïng Noâ Leä Tö Töôûng cuûa Voâ Thaàn - khoâng chæ ba laàn nhöng caû ngaøn laàn phaûi thuï giaùo nhöõng luaän ñieäu choáng phaù GH suoát bao nhieâu naêm ôû Chuûng vieän, trong tình traïng “chæ bieát ngoan ngoaõn tieáp thu hoaëc laø bò ñuoåi”, ñoù chaúng phaûi laø nguy hieåm sao?
        Hoäi Ñoàng Giaùm Muïc Coù Theå Naøo Ñaët Thaønh Phaàn Chuûng Sinh, Truï Coät Töông Lai Cuûa Giaùo Hoäi, Trong Tình Traïng Quaù Ñau Khoå vaø Nguy Hieåm Nhö Vaäy?
        -Haäu Quaû Nôi Coâng Vieäc “Yeâu Nöôùc” Ñaõ Quaù Roõ vaø Phaûi Xöùng Ñaùng Laø Moät Nhaéc Nhôû Cho HÑGM. Haäu quaû nôi coâng vieäc cuûa caùc LM yeâu nöôùc ñaõ quaù roõ vaø quaù gheâ gôùm: bieán Thaùnh ñöôøng thaønh hang oå troäm cöôùp vaø caùc cuoäc Hoïp thaùnh cuûa Daân Chuùa thaønh coâng taùc ñòa nguïc. Coù LM haït tröôûng “yeâu nöôùc” noï, taïi moät nhaø thôø chính toøa, trong moät thaùnh leã Chuùa nhaät, töø treân toøa giaûng ñaõ traû lôøi vôùi GH: “Choù suûa maëc choù; ñöôøng ta ta ñi”; coù nhöõng LM giaûng daïy trong caùc Thaùnh leã nhieàu luùc coøn nguy hieåm hôn moät beø roái; coù LM daãn giaùo chöùc ñi döï tieäc cöôùi keû roái ñaïo; coù nhieàu LM “yeâu nöôùc” cuøng nhau lôïi duïng taøi lieäu giaùo lyù cuûa GH ñeå coå vuõ keá hoaïch Haïn Cheá Sinh Ñeû cuûa Nhaø nöôùc... Caùc LM ñoù khoâng heà bò Coäng Saûn ñaøo taïo, chæ gaàn guõi trong coâng vieäc vôùi noù thoâi, coøn gaây ra haäu quaû quaù gheâ gôùm nhö theá, ñaåy haøng nguõ LM vaøo tình traïng chia reõ, choáng ñoái vaø sôï nhau. Vaäy thì haäu quaû mai sau nôi caùc Chuûng vieän, vôùi suy luaän ñôn giaûn cuõng coù theå thaáy tröôùc laø “khoân löôøng vaø baát khaû söûa sai”.
        Neáu ñeå yù theo doõi, caùc ÑGM cuõng ñaõ coù theå baèng tröïc giaùc thaáy roõ haäu quaû nôi caùc Chuûng vieän. Chuùa ñaõ cho con nghe giôùi tu só Hueá (doøng Thieân An) noùi raèng Chuûng vieän Hueá môùi môû coù hai naêm maø trong haøng nguõ Chuûng sinh ñaõ coù ngöôøi phaùt bieåu: “GH Vieät Nam trung thaønh vôùi Toøa Thaùnh Vatican cuõng chæ vì lyù do taøi chaùnh”. Nhöõng phaùt bieåu, haønh ñoäng choáng phaù GH taát nhieân roài phaûi ñöôïc hình thaønh bôûi nguyeân taéc nhaân quaû: “Caây naøo sinh traùi ñoù”.
        -Caùc Chuûng Vieän Khoâng Thuoäc Veà Chuùa. Baûn chaát cuûa caùc Chuûng vieän hieän nay laø vöøa ñaøo taïo LM taän hieán cho PAÂ vöøa ñaøo taïo Caùn boä Voâ thaàn cuûa CS ñeå phaù hoaïi GH. Nghe qua phi lyù nhöng thaät söï laø vaäy.
        Coù leõ naøo PAÂ cho pheùp döïa vaøo nhöõng keû choái boû, choáng ñoái Thieân Chuùa ñeå phaùt trieån GH!
        Caùc ÑGM khoâng theå keâu goïi GH caàu xin Chuùa haï mình xuoáng ôn coäng taùc vôùi CS ñeå ñaøo taïo LM theo keá hoaïch maø chuùng naém theá maïnh: muoán phaù hoaïi linh hoàn caùc Chuûng sinh theá naøo cuõng ñöôïc; caû haøng laõnh ñaïo töø caùc GM, LM ñeán Tu só cuûa GH xem ra khoâng muoán nhìn thaáy ñieàu naøy.
        Noùi theá nghe quaù phi lyù vaø phaïm thöôïng nöõa, nhöng ñoù laø söï thaät ñang dieãn ra. Chính Lôøi Kinh Thaùnh ñaõ phaùn: “Thieân Chuùa khoâng theå chung ñuïng vôùi Satan; söï saùng khoâng theå thoâng ñoàng vôùi boùng toái”, nhö vaäy caùc Chuûng vieän hieän nay khoâng theå thuoäc veà Chuùa.
        Chuûng Vieän Hueá Caøng Roõ Raøng Laø Cuûa Voâ Thaàn, Vì LM Giaùm Ñoác Laø Ngöôøi Cuûa Hoï. Khoâng coù khí cuï naøo cuûa ñòa nguïc gheâ gôùm nguy hieåm vaø taùc haïi cho caùc linh hoàn baèng caùc LM ñaõ bò thuyeát Voâ thaàn meâ hoaëc bieán thaønh duïng cuï cuûa noù: Khoâng tu só, giaùo daân naøo vaø cuõng khoâng ngöôøi naøo ôû ngoaøi GH muoán phaù GH maø coù ñieàu kieän toát hôn ñeå gaây neân nhöõng söï coá sæ nhuïc vaø teä haïi gheâ gôùm maø con vöøa nhaéc tôùi (vaø ñaõ thuaät roõ nôi Tôø trình thöù I). Trong nhöõng vieäc laøm ñoù, vieäc xaûy ra nôi nhaø thôø An Haûi cuûa LM N.B.T. laø ñaùng sôï nhaát: phaùt taøi lieäu phaù thai cho giaùo daân trong nhaø thôø, cho caùn boä Nhaø nöôùc (oâ. Danh), sinh hoaït chính trò trong nhaø thôø. Ngoaøi ra, trong giôø leã, LM NBT coøn caû gan ñöùng treân baøn thaùnh caàm quyeån saùch “Chuùa maïc khaûi 15 kinh nguyeän cho Thaùnh nöõ Brigitta” (ñöôïc Ñöùc Thaùnh Cha Pioâ IX pheâ chuaån), ñöa cao leân vaø noùi vôùi moïi ngöôøi: “Ai coù quyeån saùch nhaûm nhí naøy thì xeù ñi. Khoâng ñoïc noù khoâng ñöôïc leân Thieân Ñaøng sao?...” Giaùo daân kinh haõi vaø söûng soát veà lôøi phaûn ñoái cuûa Ngaøi ngay treân baøn thaùnh ñoái vôùi quyeån saùch coå vuõ loøng toân suøng Thaùnh Taâm Chuùa…

        Ghi chuù theâm: Oâng Nguyeãn Vaên Chaát ñaõ qua HK theo dieän HO vaø qua ñôøi ôû Oregon naêm 2003