Đức Tin Sẽ Chiến Thắng Cộng Sản
Sơn Hà
Mới tuần trước, trong một bài viết nhân ngày Lễ Kính Thánh An Phong, đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế, ký tên linh mục Vĩnh Sang và linh mục Quang Uy vừa được phổ biến đã làm nhiều độc giả vui lây cùng với tiếng reo vui của quý Ngài. Quý Ngài reo mừng vì trông thấy tuổi trẻ đến nhà thờ nhiều hơn và cầu nguyện siêng năng hơn. Sự trở lại này không phải vì đảng cộng sản chủ trương cởi mở hơn, thả tự do cho tôn giáo. Mà ngược lại! Xã hội Việt Nam ngày nay tồi tệ hơn, sa đọa hơn vì nó đã bị cộng sản nhận chìm nó sâu xuống bùn nhơ bằng con đường giáo dục xã hội chủ nghĩa. Cho nên người ta tìm đến nhà thờ, nhất là tuổi trẻ Việt Nam.
Bài viết này cho thấy, có dấu hiệu tuổi trẻ Việt Nam nhận chân được đâu là Ánh Sáng, đâu là Chân Lý thật. Và họ đang trở về nguồn.
Quý linh mục Vĩnh Sang và Quang Uy viết rằng: “Lâu nay chúng ta quen nghĩ, người lớn và người già chúng ta quen nhận định rằng: truyền giáo phải từ Nhà Thờ mà tuôn ra, tràn đến mọi nơi, mang theo hàng đoàn xe container đầy ắp những chân lý để rộng tay ban bố, phân phát, trao tặng. Không ngờ Chúa Thánh Thần -- vâng, chúng ta xác tín đây là quyền năng của Gió Thiêng trời cao -- lại có cách khác, siêu hơn nhiều: Ngài khơi lên nơi lòng nhân loại-- ở đây chính là các bạn trẻ, rất trẻ -- để họ thất vọng đối với thế gian xảo trá mà mầy mò tìm đến với Nhà Thờ, yên tâm là ở đấy đang nắm giữ Chân Lý. Họ sẽ chất vấn Nhà Thờ, đòi Nhà Thờ phải chia sẻ Chân Lý ấy thật trọn vẹn, y như dọn bàn ăn ra cho những người đang đói, đang khát. Trách nhiệm của Nhà Thờ bây giờ tự dưng nặng hơn, quan trọng hơn, sinh tử hơn.
“Dạo bảy mươi lăm, thế hệ chúng tôi được nhồi nhét, bắt phải học thuộc lòng những câu thơ giác ngộ của người Cộng Sản trẻ tuổi nào đấy để mong chính bọn trẻ chúng tôi cũng phải giác ngộ chân lý như thế:
“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ,
Mặt trời chân lý chói qua tim.
Hồn tôi là một vườn hoa lá,
Rất đậm hương và rộn tiếng chim…”
“Hóa ra, coi vậy mà không phải vậy. Một nửa sự thật không phải là sự thật. Văn chương đấy, nhưng “mặt trời” ấy là kiểu ngoa ngữ, và “chân lý” ấy là một thứ lộng ngôn. Chúng tôi đã từng là những người trẻ hoang mang ngơ ngác trước bùng binh của thời cuộc. Chúng tôi đã phải trả giá khá đắt, may mà không đến nỗi chìm nghỉm tuyệt vọng trong bóng tối bủa vây của thế gian, làm gì mà hoa với lá, đậm hương và rộn tiếng chim ?!? Và cũng may mà chúng tôi còn có Nhà Thờ…”
Quý linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã không ngần ngại nói thẳng cái nguyên nhân đã tạo ra cái xã hội tồi tệ ngày nay. Nguyên nhân ấy là cái mớ lý thuyết cộng sản nhảm nhí, một thứ ngoa ngữ, lộng ngôn, lừa phỉnh tuổi trẻ và xâm chiếm đất nước Việt Nam. Bồi bút Tố Hữu, tác giả bài thơ “Từ Ấy” đã bảo chủ nghĩa cộng sản Mac-Lenin là “mặt trời chân lý” và tiếp tay với đảng cộng sản để nhồi sọ tuổi trẻ Việt Nam . Cũng may mà chúng ta còn có Nhà Thờ.
Đọc lại bài “Chùa Là Cái Thiện Của Làng”, xuất hiện vào khoảng đầu thập niên 90, độc giả cũng bắt gặp ý niệm quen thuộc này của nhà văn Phạm Xuân Đài:
“Quan hệ giữa chính quyền cộng sản và tôn giáo luôn luôn là một quan hệ căng thẳng chứ không bao giờ là một sự hòa hợp. Ðó là sự ở chung một nhà của hai kẻ không bao giờ thừa nhận nhau mà chỉ chờ ngày cáo chung của nhau. Những giáo hội thầm lặng cố gắng nuôi dưỡng đức tin trong một cõi giống như địa ngục, cố gắng vừa hòa hợp vừa chống chọi với hàng ngũ “tu sĩ quốc doanh” của nhà nước tung ra để mác-xít hóa các tôn giáo, và người ta hay dùng chữ “yêu nước” (Phật giáo yêu nước, Công giáo yêu nước ...) để che dấu ý đồ này, làm như các tôn giáo tự nó không bao giờ biết yêu nước là gì. Chùa chiền cổ ở miền Bắc rất nhiều nhưng đều biến thành các di tích, và không thiếu các nhà thờ ở thôn quê biến thành nhà kho nông nghiệp. Cuộc tranh đấu không cân sức giữa chính quyền và các giáo hội dằng dai một cách không ngờ, một bên đầy đủ quyền hành, thủ đoạn và ý chí bóp chết bên kia, một bên chỉ còn một vũ khí duy nhất là ánh sáng bên trong, tuy không lộ ra là một sức mạnh áp đảo, nhưng bền bỉ vì được “tu luyện” hàng ngàn năm nên bên kia thổi mãi vẫn không tắt được”.
“...Họ [cộng sản] tạo ra một cái thang giá trị đạo đức khác với cái mà loài ngưòi đã tạo ra qua lịch sử tiến hóa của mình, trong đó kinh nghiệm tâm linh đã được khẳng định từ nhiều ngàn năm như là một khát vọng và khả năng của con người hướng về cõi thiện tuyệt đối. Người duy vật đã hạ cái điểm tuyệt đối ấy xuống thấp, cụ thể, có thể nhìn thấy dễ dàng. Ðảng lãnh đạo, tức đảng cộng sản, thành điểm tuyệt đối của mọi tình cảm đạo đức: đó là nguồn gốc của mọi lẽ Thiện. Nó sẽ định ra mọi tiêu chuẩn cho đời sống tinh thần và vật chất. Nhưng việc đầu tiên là phải biết căm thù. Người ta học tập căm thù, thao dợt căm thù. Căm thù là tiền đề cho xây dựng một xã hội mới, trong đó có cái gọi là đạo đức. Rồi sau đó đến yêu đảng , yêu lãnh tụ, yêu giai cấp, tất cả phải là nền móng đầu tiên và là điểm vươn xa cuối cùng cho tình cảm đạo đức của một con người sinh ra trong xã hội ấy”.
Xã hội ấy là xã hội đê tiện, đầy dẫy bọn ăn cắp đủ cỡ, côn đồ, du đãng, công an thường phục giả dạng thường dân.
Nếu hỏi bất cứ một tín đồ Hòa Hảo nào ở Việt Nam về Đức Huỳnh Giáo Chủ, họ sẽ không ngần ngại bảo rằng, Đức Thầy đã bị Việt minh cộng sản ám hại. Từ đời cha cho đến đời con, họ truyền cho con cháu rằng Việt minh tức là Việt cộng đã ám hại Đức Thầy và phá đạo. Niềm tin của họ là một khối keo sơn trơ gan với thời gian, chủ nghĩa cộng sản sẽ không làm gì được. Cán bộ cộng sản nói rằng, chỉ cần 10 năm cô lập thì đạo Hòa Hảo sẽ tan! Thực tế thì sao?
Cảm tưởng của ông Nguyễn Hồng Khánh trong ngày kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ vắng mặt: “Biến cố ngày 16-4-1947, không phải là trường hợp riêng rẽ, đơn thuần xảy ra cho Phật Giáo Hòa Hảo mà là chủ trương của bọn Viêt Minh Cộng sản nhằm tiêu diệt các Tôn giáo. Mưu hại Đức Huỳnh Giáo Chủ, Cộng sản nghĩ rằng Phật Giáo Hòa Hảo như rắn mất đầu sẽ suy yếu, tan rã nhưng bọn họ đã lầm. Sự vắng mặt của Ngài tuy có bất ngờ, gây xúc động đau thương vô bờ bến nhưng không vì vậy mà làm cho Phật Giáo Hòa Hảo suy tàn, mà trái lại càng khích động mãnh liệt lòng trung kiên thương Thầy mến Đạo của toàn thể tín đồ, với ý thức sinh tồn và bảo toàn Đạo pháp. Chính vì vậy mà kể từ ngày Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam (30-4-1975) và mặc dù bọn họ đã thẳng tay đàn áp cùng triệt hạ cho bằng được Phật Giáo Hòa Hảo nhưng cả triệu tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo vẫn tề tựu về Thánh Địa để tham dự ngày Đại Lễ 18/5 vào năm 1999.
“Điều đó, chứng tỏ rằng Cộng sản hoàn toàn thất bại trong âm mưu tiêu diệt Phật Giáo Hòa Hảo, chính là nhờ vào tấm lòng trung kiên với Đạo và ý chí “giữ Đạo chờ Thầy” của toàn thể tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, đúng như lời tiên tri của Đ1ưc Huỳnh Giáo Chủ khi thố lộ với Ông Ngô thành Bá tại Tổ Đình vào ngày 29 tháng Chạp năm Kỷ Mão (1939):”Chừng nào hào quang trên cung trăng không còn chiếu xuống mặt đất, thì đạo Thầy mới tan. Quyền uy hay thế lực chỉ vun phân tưới nước cho Đạo càng tốt thêm.”
Trong các ngày lễ lạc hàng năm, tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo vẫn tề tựu về Thánh Địa để lễ bái theo tục lệ của tôn giáo. Mỗi ngày, tín đồ đông đảo hơn, sinh hoạt của Phật Giáo Hòa Hảo ngày càng nhộn nhịp hơn, mạnh mẽ hơn và đẩy lùi cộng sản xa hơn.
Linh mục Quang Uy viết: “Sự thật thường được ví với ánh sáng, ấy là ở chỗ sự thật càng bị cắt xén, giấu giếm, đậy điệm, o ép, đè nén, trùm mền, ngụy tạo đủ kiểu, thì sự thật lại càng lộ ra những tia sáng, thoạt đầu chỉ le lói một tý thôi, nhưng rồi mỗi lúc một sáng thêm, cho đến khi sự thật chói lòa rực rỡ giữa thanh thiên bạch nhật. Người chống lại sự thật, tìm cách tiêu diệt sự thật thì hốt hoảng, sợ hãi. Ngược lại, người khao khát và yêu mến sự thật thì vui mừng, nong nả hớp lấy từng ngụm không khí cho đầy buồng phổi tâm linh và tinh thần”.
Trong những ngày qua, cả thế giới đã chứng kiến cảnh hàng mấy trăm ngàn tín hữu Công Giáo, hàng hàng lớp lớp, cùng nhau xuống đường biểu dương sức mạnh Tâm Linh. Họ lừng lững tiến vào Tam Tòa để hiệp lực, hiệp ý với đồng đạo, cùng nhau tuyên xưng Đức Tin trước mặt lực lượng công an cộng sản. Họ đẩy lùi bọn cộng sản với đầy đủ súng ống trang bị đến tận răng. Từ Bắc chí Nam, nơi nào có Nhà Thờ thì nơi ấy có cầu nguyện. Họ cầu nguyện không cần xin phép. Họ cầu nguyện để cho các tia sáng sự thật chói lòa rực rỡ. Họ cầu nguyện để đánh thức lương tâm con người, từ Ông Bà Cha Mẹ đến Con Cháu, từ Thầy đến Trò, từ làng mạc xa xôi cho đến thành thị. Họ gìn giữ Ánh Sáng và Chân Lý thật.
Sơn Hà (Aug.2009)